Tuấn Huy, Nghiêu Minh & Lãm Thuý _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_ #50)

  • PDF

1_bungbinh1.jpg - 274.18 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!


TUẤN HUY

     TUẤN HUY hồi tưởng lại những kỷ niệm của mình trong thời gian sống tại Đà Lạt ở ngọn đồi được gọi tên là đồi Hương, nơi đây nhà văn đã âm thầm tạo nên các tác phẩm “Sao khuya”, “Nỗi buồn tuổi trẻ”, “Ngày vui qua mau” v.v… Đà Lạt được nhà văn coi như “một góc thiên đường”:

     “Những ngày đó, tôi xa bỏ sài gòn, mang vài cuốn sách và xấp giấy trắng lên đấy, nghỉ ngơi dưỡng sức. Từ một căn phòng nhỏ trong ngôi biệt thự bỏ hoang, tôi được trải qua những giờ khắc hoàn toàn tĩnh lặng, với tiếng thông reo vi vu từ sườn đồi ùa tới, với những vạt sương trắng đục từ thung lũng bay lên, với những giải mây xám nhẹ từ rặng núi trôi về, và với mùi thơm của đủ các loài hoa tỏa lan man mác… Bên khung cửa sổ, tôi thường ngồi viết miệt mài… Với những luồng gió êm mát ngào ngạt hương, với những tia nắng nhập nhòa khi đậm khi mờ, với tiếng thông reo thoảng nhẹ khi trầm khi bổng… Tôi ngồi mải miết nhìn những lớp thông lá xanh rộn rịp reo vui, nhìn những lá cỏ biếc nõn rạt rào xô đẩy nhau trên sườn đồi vắng, nhìn những con chim, nhìn những vệt khói, nhìn những trái thông khô rụng, và nhìn cả được những vết phấn thông bay…

     Đôi khi, tôi bước dạo trên những con đường đất - bước dạo giữa tiếng thì thào của những ngọn cỏ may màu hồng tím, của những ngọn cỏ bông lau màu trắng sữa - bước vào giữa tiếng líu lo của chim hót, và giữa tiếng rên xiết của lá khô… Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn về dãy núi, nhìn xuống khu ga, nhìn sang nóc trường Yersin, nhìn xuống những con đường như những đường chỉ dịu dàng, và nhìn xuống những vườn rau, những mái nhà nhoè tan trong khói xám…

     Thỉnh thoảng, tôi trèo lên một chuyến xe buýt, xuống phố. Qua Hồ Lớn mênh mông - mặt hồ phẳng lặng trong xanh - trong như một nỗi buồn đọng lại. Bên này là khách sạn Palace. Đằng kia là những kiosques bé nhỏ nhấp nhô… Từ bến xe đằng sau nhà lồng chợ, tôi đi lang thang một vòng, ngửi được mùi phở nấu thơm nồng trong gió, ngửi được mùi cà phê mới rang rạo rực những vỉa hè… Nhìn những tà áo, nhìn những đôi mắt, và nhìn những cặp má hồng nao nức tuổi xuân…” 

     Sau khi cho rằng “Ở đồi Hương, tôi đã có được những phút giây của một người đang nhập thất”, TUẤN HUY kết luận:

     “Đà Lạt, riêng tôi, tôi nhớ lại với bao nhiêu thương tiếc ngậm ngùi… Không phải chỉ là một ly cà phê thơm đắng ở trên một căn gác. Không phải chỉ là một tô phở đậm đà ở một quán nhỏ bên đường. Không phải chỉ là những cây anh đào nở rộ mỗi dịp Giáng Sinh. Không phải chỉ là những con dốc, có những tà áo vờn bay, và có những mái tóc thề xõa phủ… Đà Lạt - vẫn đối với riêng tôi - là một chiếc nôi xanh êm mát, là một vùng đất thiêng diễm ảo của một góc thiên đường… Ở ngoài đời, thiên đường đó nay có còn không? Nhưng trong trí tưởng của tôi, Đà Lạt và đồi Hương vẫn là ngàn năm sừng sững…”   


NGHIÊU MINH 

     Đà Lạt, nơi đây lại như cảnh Thiên Thai reo vang lên những nốt nhạc tình với NGHIÊU MINH. Nhà thơ kiêm nhạc sĩ làm bản nhạc “Đà Lạt của người tôi yêu”:

     “Đà Lạt của người tôi yêu. Có con phố xuống những dốc chiều. Có mưa phùn giăng theo sương núi. Và quanh hồ đôi bóng dập dìu.

     Đà Lạt của người tôi yêu. Thỉnh thoảng gió đi qua suối đèo. Hai bên đường hoa pensée nở. Và tiếng cười như tiếng thông reo.

     Đà Lạt của người tôi thương. Khi chút nắng hôn lên má hường. Khi hoa đào thêu lên áo trắng. Là mùa xuân đưa đón sân trường.

     Đà Lạt của người yêu nhau. Như con suối và trăng gối đầu. Như hơi lạnh dàn trong quán khói. Và giáo đường hai đứa bên nhau.

     Đà Lạt của người trăm năm. Em chim quyên bay xuống đồng bằng. Đem đồi thông vi vu tiếng thở. Và hoa đào nở giữa hàng cau.”

 

     NGHIÊU MINH còn viết bài thơ “Tháng Tư Dương Đào”, hình ảnh hoa đào, loài hoa đặc trưng của Đà Lạt thật vẫn in đậm nét: 

“Này em, con bồ câu Đà Lạt

gù trên nóc chợ giữa mù sương

cành lan trắng cũng vừa thơm ngát

theo cùng em lên dốc đến trường.
 

Ngày bình minh má hồng nắng nhạt

Cành thông non vừa lớn bên hồ

Em chân suối tung tăng tiếng hát

hồn tôi sỏi vụn cũng soi mòn
 

Tôi đồng bằng đem trâu lên núi

Hát nghêu ngao giữa lối hoa đào

Lúc đó, em và trăng cùng tuổi

Mình yêu trăng và mình yêu nhau”…

 


“Năm tháng rộng trên đường xuôi ngược

tình nương nhau tình ngã tình nâng

để những mùa tuyết bay xa xứ

em còn mang chiếc áo hương nồng


Em nơi đây rực rỡ dương đào

Con bồ câu trên cành gù gọi

giọt cà phê hồn tôi tiếp nối

màu dương đào tím cả hồn nhau.”

 
LÃM THÚY

     LÃM THÚY xưa là cô giáo tốt nghiệp đại học sư phạm. Cũng luôn nhung nhớ những hình ảnh đẹp đẽ của Đà Lạt ngày trước. Nếu Nghiêu Minh có bài “Đà Lạt của người tôi yêu” thì LÃM THÚY cũng  có bài “Đà Lạt của người nghìn thu”, cảm tác từ đó: 

“Đà Lạt của người tôi mơ

Chiều thu sương trắng mặt hồ

Gặp gỡ chừng như mộng mị

Tiếng cười nghe thoảng xa đưa
 

Đà Lạt của người tôi thương

Đêm trăng bạc trắng lưng đồi

Vòng tay ngập ngừng chưa khép

Tình mong manh như tơ trời
 

Đà Lạt của người sơn khê

Chiều mưa tan tác tôi về

Sương trắng mờ che lối cũ

Bên tường rũ cánh tường vi
 

Đà Lạt của người cô đơn

Thông reo thiên cổ còn buồn

Bước chân độc hành buốt giá

Ai về, trăng chếch đầu non
 

Đà Lạt muôn đời trong tôi

Dáng ai ngược gió lên đồi

Vai nhỏ ngăn trời bão tố

Trăm năm còn mãi ngậm ngùi 

Đà Lạt của người nghìn thu

Chờ nhau bạc trắng mái đầu

Hoa rụng bên trời tưởng tiếc

Thông sầu vọng mãi lời ru.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Tuấn Huy, Nghiêu Minh & Lãm Thuý _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_ #50)