Yên Hà, Thảo Chi & Tống Nữ Mộng Hoa _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ _#51)

  • PDF

447771513587793216104005535314454548081539n.jpg - 121.38 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

YÊN HÀ

     YÊN HÀ, năm 1993 viết thư cho “Em Yêu”, nhớ về Đà Lạt với con đường Nhà Chung đi vào trường Trí Đức những năm 1953:

     “Ngồi viết cho em bây giờ anh lại nhớ hai mươi năm về trước, anh cũng viết cho em trong khung cảnh Đà Lạt này, vào lúc mà hai đứa mình sống những ngày tháng thần tiên.”…

     “Con đường nhỏ xíu đó cũng đã in dấu chân em trong bao nhiêu năm trời em đi học trong ngôi trường này. Những ngày đó có khi mình đi chung đường hay có gặp nhau cũng chẳng biết. Anh còn nhớ rất rõ, từ 1953, mỗi buổi sáng đi học anh hay rẽ vào đường Nhà Chung để mua bánh mì xíu mại ăn sáng trên đường đi bộ đến trường. Bà bán xíu mại gánh hai cái thúng, một bên có lò than bắc nồi xíu mại. Những ổ bánh mì nhỏ xíu chất chung quanh lò than vừa nóng vừa dòn, xẻ ra cho một viên xíu mại vào, trét đều ra rồi rưới tí nước sốt nóng trong nồi vào, đố ai có được món ăn sáng ngon hơn thằng bé chín tuổi? Hôm nào không đủ tiền mua xíu mại, chỉ mua ổ bánh mì không, bà bán hàng cũng thương tình rưới cho miếng nước sốt.

     Trên cây thánh giá ở ngọn tháp chuông vẫn ngự trị con gà của cột thu lôi, làm cho ngôi giáo đường này được gọi là “nhà thờ con gà”. Sau này sang Pháp nghĩ lại thấy cũng ngộ, nếu lấy tiêu chuẩn đặt tên như thế thì sẽ có hằng hà sa số nhà thờ bên Pháp mang tên “nhà thờ con gà”!

     Nói đến dốc Nhà Bò anh lại nhớ lúc mới lên Đà Lạt anh đã từng  ở đây vài tháng, nhà nhìn lên sân tennis của Biệt Điện ông Bảo Đại. Lúc đó anh mới tám tuổi mà vẫn còn những hình ảnh in lại trong ký ức, khu nhà sát rừng thông, lối đi ra đường cái là một đường mòn ven rừng, dốc lên dốc xuống, nhiều khi phải “leo” chứ không phải “đi” nữa, không hổ danh là “dốc” Nhà Bò. Còn tại sao lại “Nhà Bò” thì anh chịu, vì anh nhớ hồi đó chẳng thấy con bò nào cả.

     Gần đến Cam Ly có một dãy biệt thự đẹp, trong đó có một nhà có tên rất ngộ. Chủ nhà chắc phải là một người mến mộ âm nhạc lắm, nên tên của ngôi biệt thự được viết bằng những nốt nhạc gắn trên chiếc cổng đá. Phải là người biết nhạc mới đọc được tên của biệt thự này: do mi si la do ré (Domicile Adoré, Ngôi Nhà Yêu Dấu).

     Em vẫn hằng ao ước trở về “Đà Lạt của em” để trồng những cây anh đào trên tất cả những con đưởng nên thơ, em vẫn muốn mang hột hoa vàng về rải trên những cánh rừng của Đà Lạt thân yêu, cất những ngôi nhà gỗ đẹp như trên những ngọn đồi ở Thụy Sĩ. Vấn đề là biết lúc nào là thời điểm để thực hiện những điều mơ ước, phải thế không em? Cũng như đến khi nào hai đứa mình lại được cùng trở về đây sống lại những ngày đẹp nhất của xa xưa, em nhỉ…”

THẢO CHI

     THẢO CHI nhìn cơn mưa nơi đất khách trào dâng nỗi nhớ nhà, viết xuống “Trang nhật ký cho Đà Lạt”. Hình ảnh người nữ sinh e ấp với chàng khoác áo lính thấp thoàng trong thơ, thật lãng mạn:

“Cả tuần nay lạnh hơn Đà Lạt,
Nhật ký ghi thêm nỗi nhớ nhà!
Em tự hỏi lòng, sao lạ thế,
Mưa, làm nhớ quá cảnh xưa, xa...

Nhớ hồi chuông đổ trên nhà nguyện
Nóc ngói, bồ câu đứng tắm mưa,
Ướt sũng lòng em, chiều với sớm,
Đỏ ngầu con mắt những cơn mưa...

Cả tuần nay lạnh, như vừa đủ
Nhói trái tim, tràn ngập nhớ thương!
Nếu biết, chắc anh mừng lắm nhỉ,
Khua chân, huýt sáo dọc sân trường.

Ngày xưa... áo trắng em đi học,
Anh, lính rừng xa chợt ghé thôi!
Mà lại đem lòng yêu áo lính,
Thẩn thơ... cho lũ bạn trêu, cười.

Sáng nay gió thổi từng cơn rét,
Con quạ co co đứng, tội tình!
Con quạ giống em, đời lẻ bạn,
Em làm thơ, nó đứng làm... thinh!

Rồi em với quạ cùng im lặng
Cùng thả hồn về thủa tuổi Xuân.
Áo lụa, nữ sinh, giờ đã mất.
Tàn y ai xếp? Đã tàn hương!
Ôi ngôi trường Nữ thời hoa mộng,
Người lính đi ngang bởi lạc đường!
Ôi bóng thời gian và dĩ vãng
Nhớ gì? Tổ Quốc với Quê Hương!

Viết trang nhật ký, tim nghèn nghẹn,
Người lính rừng xưa chết giữa rừng?
Cô nữ sinh xưa giờ cái bóng,
Yêu hoài người lính, một người dưng.

Anh ơi, mưa, nát lòng em đó,
Em nguyện cầu sao, cho nắng lên!
Cho nỗi nhớ nhung chìm xuống biển,
Cho người lính trận đến bên em.

Ơi người lính cũ, ngôi trường Nữ,
Mưa trắng mờ phai mớ tóc xanh.
Ơi tà áo lụa ai chưa nắm
Mà nhớ như vừa biết nhớ thương!”

     Thơ Thảo Chi gợi nhớ lại hình ảnh của những người trai trẻ khoác chiến y đi dạo phố phường Đà Lạt ngày chủ nhật thuở xưa.   

 TỐNG NỮ MỘNG HOA

     TỐNG NỮ MỘNG HOA nhớ lại hình ảnh thời mình còn là sinh viên với một cái Tết thật vui cùng mấy cô bạn. Trong cuộc sống xa quê hương, nhớ khung trời đại học, viết thư cho bạn cũ nhắc lại kỷ niệm khó quên ngày “Ăn Tết ở đại học xá Đại Học Đà Lạt”:

     “Lớp học cuối cùng đến chiều 29 tháng Chạp là xong. Cha Lập cho ông Chín xuống nhà bọn mình gọi Kim Châu và mình lên văn phòng. Mình vừa đi vừa lo chẳng biết có việc gì không. Điệp còn nhớ lúc đó mình được bầu làm chị cả của nhóm 13 đứa không?  
     Vào gặp Cha viện trưởng, Cha cười hề hề hỏi: “Các con có cúng 30 Tết không?”
     Mình trả lời: “Thưa Cha, chắc tụi con cúng giao thừa chứ không cúng chiều 30.”
     Cha đưa ra một thùng giấy nói: “Có người vừa đem biếu Cha thứ này lạ lắm. Cha cho các con để làm cỗ Tết.”

     Mình cầm cái hộp lắc lắc nghe. Có cái gì cử động bên trong nhưng không đoán được là thứ gì. Mình hỏi: “Dạ thưa Cha, cái gì trong này?”
     Hộp có đâm hai lỗ nhưng không thể nhìn thấu qua được. Cha lắc đầu: “Cứ đem về mở ra thì biết. Trưa mồng 1 các con lên ăn cơm nhà Cha cùng với các giáo sư.”

     Kim Châu nhác nên không dám cầm cái hộp. Hai đứa cám ơn Cha rồi ríu rít đi về vì nôn nóng muốn biết bên trong là thứ gì. Lên dốc nữ đại học xá, mình đi mau quá nên vấp cục đá suýt té. Cái hộp rơi xuống đất thì bên trong cử động nhiều hơn.
     Mình nói: “Châu à, hay là chim trong hộp này?”
     Kim Châu đáp: “Tụi mình đâu có làm thịt chim được. Mà Châu không nghĩ Cha lại đi giết chim làm gì.”

     Hai đứa đi như chạy. Về đến nơi, các bạn ở nhà xúm lại chỗ phòng ăn để hỏi Cha viện trưởng gọi mình lên có việc gì. Sau khi nghe kể chuyện, Bạch Nga mau chân chạy vào kiếm con dao để rạch thùng giấy ra. Té ra là một chục cua xanh và to, còn sống, bò cựa quậy!

     Bích Đào hỏi: “Bây giờ làm gì đây? Luộc ăn muối tiêu thì ngon lắm!” Mình nói: “Cha bảo để làm cỗ cúng Tết mà.” Mình còn chêm thêm: “Cha thật tội nghiệp! Biết Bạch Nga, Bích Đào và chị đạo Phật nên thích cúng cho đỡ nhớ nhà.”
    
     Rồi đến chuyện sáng hôm sau, ngày Mồng Một Tết các cô sinh viên thức dậy rủ nhau đi lễ chùa:         

     “Bạch Nga có ý kiến là nên “khai tâm” bằng cách đọc một vài trang “cua” để lấy hên, suốt năm sẽ siêng năng, không ngủ gà ngủ gật. Bích Đào, Ơn, Như Ý hoan nghênh nhiệt liệt và thi hành lập tức. Mình, và có lẽ cả Châu nữa, không tin dị đoan nên không làm. Cả bọn thay áo quần, sửa soạn đi chùa Linh Sơn. Nhưng khi ra đến cổng viện thì có lính gác đứng đầy, họ cho biết có lệnh giới nghiêm 24/24, không một ai được rời khỏi viện. Bọn mình hoang mang, lo sợ, kéo xuống nhà Cha Nhã giám đốc đại học xá để hòi thăm.”

     Sau đó MỘNG HOA kể chuyện cùng các bạn kéo nhau lên ăn Tết với Cha Viện Trưởng và các giáo sư rồi kết luận:

     “Viết thư này cho Điệp, nhắc lại mùa xuân năm nào ở Viện Đại Học Đà Lạt, mình mới thấy không có quãng đời nào vui bằng những năm ở nội trú đại học xá. Quá nhiều kỷ niệm, vui có, buồn có, ngỗ nghịch có, trang trọng cũng có luôn.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Yên Hà, Thảo Chi & Tống Nữ Mộng Hoa _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ _#51)