Văn Quang _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_-#56)

  • PDF

 canhdalat.gif - 19.50 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

VĂN QUANG

     Bản trường ca nhung nhớ về Đà Lạt những ngày tháng cũ có thể coi như bất tận. Mỗi người một vẻ! Nhưng không phải chỉ có những người hiện đang sống cuộc đời xa đất nước Việt mới nặng lòng nhớ về Đà Lạt nơi quê hương cũ.

     Xin tạm chấm dứt ở đây bằng tâm sự của hai người “không xa xứ” viết về Đà Lạt, viết về cái thành phố ghi nhiều dấu ấn kỷ niệm của mình, đó là:
     - nhà văn, nhà báo VĂN QUANG  của thành phố Sài Gòn.  
     - nhà thơ VIỆT TRANG của thành phố Đà Lạt.


     Kỳ này xin đăng tải về bài viết của Văn Quang.

     Nhà văn, nhà báo VĂN QUANG viết về chuyến thăm lại Đà Lạt:

     “Buổi sáng cuối tháng Chạp, 2003, chuyến xe đò khởi hành từ Sài Gòn đi Đà Lạt vào lúc 10 giờ sáng, tôi bắt đầu cuộc hành trình về hai thành phố du lịch nổi tiếng của miền Nam Việt Nam từ bao đời nay. Và đó cũng là nơi tôi gắn bó nhiều kỷ niệm nhất suốt một thời trai trẻ. Hơn 30 năm rồi tôi chưa có dịp trở lại, chuyến đi này như một kẻ đi tìm lại những vết tích xưa, những hình ảnh cũ, những chân trời xa tít tắp trong tận cùng tâm thức...

     Suốt trong tháng cuối cùng của một năm nai lưng ra làm việc, khi quyết định kỳ nghỉ cuối năm này dành cho hai thành phố Đà Lạt và Nha Trang, tôi bỗng cảm thấy háo hức như chú bé ngày nào khi được mẹ tôi hứa cho về thăm quê ngoại. Hay là tôi đi tìm lấy sự háo hức, cố tạo một cái gì đó làm “nổi sóng” cho cuộc sống bớt tẻ nhạt, cho những ngày nghỉ cuối năm mang một chút thi vị đặc biệt làm “mới” lại cuộc đời mình. Đôi khi trong cuộc sống người ta phải tự đi tìm lấy cái ý nghĩa thường không có nghĩa của nó. Tôi chắc không ít bạn đã từng gặp trường hợp này khi quyết định cho mình một chuyến đi, về thăm quê hương cũ hoặc đến một nơi chốn có vương vấn ít nhiều kỷ niệm.

     Thành phố của những chuyện tình.

     Nói đến thành phố này có lẽ nhiều người thường nghĩ đến những tuần trăng mật, nơi của những cặp tình nhân, bởi xưa kia ở miền nam Việt Nam chỉ có thành phố này là quyến rũ hơn cả bởi cái lạnh cao nguyên, cái vẻ thơ mộng của những đồi núi với rừng thông bạt ngàn, những loài hoa rất đặc trưng như hoa hồng, mimosa, forget me not... và những thung lũng sương mù, hồ Than Thở với một chuyện tình bi thảm tưởng như bất tử, hồ Lâm Tuyền với vẻ tĩnh lặng làm quên cuộc đời... Đó là vẻ bề ngoài của Đà Lạt quyến rũ lòng người.

     Trong lòng Đà Lạt sau này còn thêm trường võ bị Đà Lạt, những phân khoa Đại học và vô số những trường lớp khác sản xuất ra những chàng trai và những cô gái xuất sắc tung cánh khắp bốn phương trời. Tất cả những con người đó ít hay nhiều cũng đã để lại ở Đà Lạt một phần “trái tim” mình. Mỗi người một cách, mỗi người có chân trời Đà Lạt riêng của mình.

     Tôi cũng không thoát ra ngoài cái tâm trạng “bình thường mà rất đặc biệt” đó. Kỷ niệm thì quá nhiều, chẳng biết nói cái gì trước cái gì sau, cái gì nên và cái gì không nên bây giờ? Ngồi trên chuyến xe đò mà lòng dạ bồi hồi.”

     Tới Đà Lạt, VĂN QUANG viết lại chuyện mình lang thang dạo quanh trong thành phố cũ:     

     “Trở về khu trung tâm thành phố hầu như không có gì xảy ra, một ngày lại như mọi ngày.

      Mấy chị bán bắp nướng, khoai lang, bánh căn, hạt dẻ vốn là những đặc sản của Đà Lạt và bạn chỉ ăn tại đây khi còn nóng hổi mới thấy hết được cái hương vị đặc biệt của nó. Tôi nhớ nhất là những gói hạt dẻ nóng hổi nằm trong túi áo, vừa đi đường “dung dăng dung dẻ” vừa cắn từng hột để lột vỏ, nhai từ từ vào hai cánh thịt dẻo quẹo mới tuyệt tác làm sao. Dù đi với một tên bạn trai hay một “cô bạn gái” vẫn thấy “lơ lửng” như thường.

     Những hình ảnh năm xưa hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Đây là con đường dốc và bóng tối chập choạng, kia là vài căn nhà lưng chừng sườn đồi, đổ đến khu biệt thự muôn đời im lìm xưa cũ, vài cô thiếu nữ má đỏ hồng hồng, bước chân leo dốc khoẻ mạnh, cái đuôi tóc phất phơ... sao mà Đà Lạt thế không biết! Sao mà nhớ thế trời ạ!

     Nếu bạn nào đã từng có một tuần trăng mật ở Đà Lạt với “bà nhà” hay một chuyến đi nghỉ mát với một người tình nỗi nhớ sẽ nhân lên gấp nhiều lần. Hãy cứ lẳng lặng mà cảm nhận trọn vẹn nỗi nhớ ấy cho riêng mình dù ngày nay bạn có đi với bất kỳ một ai khác không phải là người xưa.

     Tôi thấy với thành phố núi này như thế là quá đủ rồi,  chẳng còn gì lưu luyến nữa đâu.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb




Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Văn Quang _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_-#56)