Đà Lạt Ơi Đà Lạt! _ (Thiện Nguyễn) (Văn)

  • PDF

ĐÀ LẠT ƠI ĐÀ LẠT...

Thiện Nguyễn

daquy8.jpg - 34.85 Kb

     Vậy là đã sáu tháng rồi không đi Đà Lạt. Nỗi nhớ về thành phố này tôi yêu này cứ thoát ẩn thoát hiện trong tâm trí suốt ngày thật khó mà hiểu được... thấp thoáng những con dốc, thấp thoáng hàng thông xanh, thấp thoáng cánh phượng tím trong chiều vàng nhẹ nắng, thấp thoáng hồ Xuân Hương, thấp thoáng những con phố lên lên xuống xuống cứ thế mà làm tôi cứ chênh vênh theo nỗi nhớ...
 
     So với những năm trước hầu như tháng nào tôi cũng lên Đà Lạt thì năm nay, kể từ lúc người ta nạo vét hồ Xuân Hương để cải tạo cảnh quan gì đó mà theo tôi là một hành động băm nát trái tim, linh hồn của Đà Lạt... thì tôi đã chẳng còn muốn lên Đà Lạt. Vậy nhưng ngồi nhà mà cứ ngóng tin về Đà Lạt... ngóng xem cái hồ xinh đẹp ấy người ta đã nạo vét xong chưa, đã trả lại vẻ đẹp hôm nào của nó hay chưa... để mình còn chốn để đi khi thèm cái cảm giác lành lạnh xứ sương mù.
 
     Với nhiều người, Đà Lạt là hoa, Đà Lạt là thơ, Đà Lạt là nhạc... Đà Lạt là những gì lãng mạn nhất cho cảm hứng sáng tác hay thể hiện nỗi niềm của mỗi người... & với tôi, Đà Lạt là nơi để đến... đến để nhấm nháp ly cafe sớm mai bên cái lạnh se lòng, thả mình vào những làn sương mù đục kia để hít hà không khí trong lành thư thả, rồi xít xoa đôi bàn tay, kéo cao cổ áo để rảo bộ trên những con dốc liêu xiêu hay bên bờ hồ Xuân Hương êm đềm...
 
     Tôi thích Đà Lạt từ thuở nào không biết nữa... chỉ nhớ là sở thích ấy bắt đầu từ lần đầu đầu tiên lên Đà Lạt vào mùa hoa dã quỳ. Ấn tượng về loài hoa mà bạn bè tôi hay đùa là "quỷ già" này từ ngày còn đi học trung học, ngày ấy mấy tuyển tập thơ văn học trò như Mực Tím, Áo Trắng hay đang bài về Đà Lạt, nhìn những cánh hoa vàng bên đồi thông xanh xanh mà cứ ước mơ một lần được đến... để rồi lần đầu đến với Đà Lạt tôi đã ngẩn ngơ với sắc vàng ngập lối của một Đà Lạt thân yêu...

     Cafe Đà Lạt không ngon như cafe bảo Lộc nhưng có nét hay riêng của nó... cái hay là do cảm nhận của mỗi người... có người thích ngồi cafe Thanh Thủy hay MEI Xuân Hương để ngắm hồ Xuân Hương phẳng lặng, có người thích đi Rainy để ngắm những giọt mưa rơi ti tách, có người tiện đường chỉ ngồi dãy cafe Nguyễn chí Thanh để thả mắt xuống chợ Đà Lạt nhộn nhịp hay những vạt hoa xinh xắn nơi ven đường.
Còn tôi thì khác, tôi thích cafe kiểu người Đà Lạt... ngồi trên những chiếc ghế nệm xếp san sát vừa ấm cúng vừa tận hưởng cái lạnh của Đà Lạt bên ly cafe thường ngày theo cách của người Đà Lạt & đặc biệt là giá cả rất phải chăng...

     Thèm Đà Lạt là cảm giác mà tôi rất thường gặp... Đà Lạt nhẹ nhàng yên ả, Đà Lạt không vội vã mà thật êm đềm... Thích cái cảm giá sớm mai thức dậy mở toan ô cửa sổ để đón cái gió nhè nhẹ, ngắm hàng thông vi vu, thả hồn vào những ngọn đồi xa xa hay những cánh hoa rực rỡ khoe sắc ngút ngàn hay đóa cúc trắng hoang dại mọc ở ven đường...

     Nhớ những lúc lang thang nơi phố chợ, ngẫn ngơ ngơ ngẩn với những trẹt dâu tây đỏ chót hay mớ rau tươi xanh biếc khoe sắc... cứ như những sắc màu lung linh của một bức tranh đa sắc về một đời thường của một Đà Lạt mộng mơ.

     Rồi chợt thèm hũ yaourt ngon nhất tôi đã từng ăn của quán chị Nhung dưới chân chùa Tàu trên con đường ra đèo Mimosa xinh đẹp, muốn được xít xoa với dĩa bánh bèo bà Hường sau giấc ngủ trưa rồi tối đến ghé lẫu tả pín lù Hoàng Lan nước ngọt, rau ngon ở Phan Đình Phùng rồi thả bộ cho đói để còn ăn bánh mì xíu mại, trái bắp nướng củ khoai lùi thơm lựng & uống ly sữa đậu nành nóng hổi giữa cái lạnh se se của phố núi ngàn hoa...

     Cũng thấy nhớ dĩa cơm gà chiên bà Năm Chút... tuy không ngon như cơm gà quán Quê Hương ở Quy Nhơn hay Phì Lũ ở quê nhà Đà Nẵng nhưng cũng đủ làm tôi nhớ những buổi trưa thả bộ từ nơi tôi ở ra đây để ăn trưa. Khó mà quên dĩa kem trái cây ngon lịm của Đà Lạt hay cái bánh tráng trứng nóng giòn bình dị mà thơm lừng & ngon ngất ngây.

     Nhớ mỗi sớm mai lang thang nơi con hẻm ấp Ánh Sáng để thưởng thức tô Mì Quảng, tô bún bò Huế kiểu Đà Lạt, dù vị có khác những nơi khác nhưng vẫn có hương vị riêng của nơi đây để ăn rồi thì nhớ... & nhớ rồi lần sau đi lại... sẽ ghé ăn...

     Đà Lạt ơi Đà Lạt... tôi sẽ quay lại, nhớ quá rồi nên mặc kệ hồ Xuân Hương đã xong hay chưa... Sẽ không rảo bước lang thang quanh hồ Xuân Hương khi chiều tà hay sớm mai sương mờ muôn lối nhưng sẽ đi Đà Lạt, đi để thỏa nỗi nhớ, đi để đám mình trong cái lạnh của những tháng mùa đông... để ngắm những cánh dã quỳ hoang dại nơi nơi ở bờ rào, góc phố... để chếch choáng với những cánh mimosa vàng trong cái lạnh chớm đông...

     Một vài nơi tôi hay ăn khi lên Đà Lạt post lên cho bà con tham khảo đây, ai biết thêm quán ăn ngon cm vào mình sẽ thêm vào list này để mọi người đi ĐL enjoy nhé! Thanks.

• Bánh bèo chén bà Hường ở La Sơn Phu Tử nghe nói giờ chuyển qua 282 Phan Đình Phùng gần đó.
• Lẫu tả pín lù ở Hoàng Lan - Phan Đình Phùng
• Cơm chay Nhật Liên - Huỳnh thúc kháng
• Yaourt chị Nhung - tiệm Ngọc Nhung trước chùa Tàu
• Cơm gà chiên bà Năm Chút so 2A3, đường 3 tháng 4
• Bánh tráng nướng phía trước nhà số 61 Nguyễn Văn Trỗi
• Chè, kem, trái cây Thanh Thảo 76 Nguyễn Văn Trỗi
• ốc 1c Đinh Tiên Hoàng
• Bánh canh Xuân An - Nhà Chung ( bên hông nhà thờ con gà )
• Bún mì các loại hẻm ấp Ánh Sáng- bún bò tầm hầm Thi Sách
• Nem nướng bà Hùng ( nhiều nơi ở Dalat )
• Bánh căn Tăng Bạt Hổ
• Cafe Tùng
• Mì Quảng Thanh - Phan Đình Phùng bán buổi chiều tối.
• Bánh canh cua + bánh mì gà, quán tên là Minh Hoa, 71/1 Nguyễn Văn Trỗi

3-11-2010

Thiện Nguyễn

dalatoi1.jpg - 89.85 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Đà Lạt Ơi Đà Lạt! _ (Thiện Nguyễn) (Văn)