Việt Trang _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ)

  • PDF

TƯỞNG NHỚ VIỆT TRANG
(1924-2010) 
  

 viettrang2.jpg - 107.34 Kb

VIỆT TRANG     

     Nói tới thơ văn tại thành phố Đà Lạt thời phải nhắc tới một nhà thơ xứ Huế được cảm tình yêu quý của hầu hết các bạn văn thơ xứ hoa anh đào. Đó là nhà thơ mang bút hiệu VIỆT TRANG, tên thật là Phạm Gia Triếp, sinh năm 1924, chánh quán Thừa Thiên, Huế. Chuyển vào sinh sống tại Đà Lạt, chọn nơi này làm quê hương thứ hai và cùng gia đình định cư luôn tại đây từ năm 1952 cho tới ngày nay. Hơn nửa thế kỷ!

     VIỆT TRANG đã trải lòng mình theo bao dòng văn thơ lai láng và góp mặt trong suốt cuốn sách này ngay từ những trang đầu. Giờ đây chỉ ghi thêm ít tâm sự nữa của nhà thơ mà thôi! Sống mãi trên thành phố cao nguyên mộng mơ, yêu từng góc phố nhỏ đầy rêu phong, mến những lối mòn quanh quất um tùm cỏ dại hoặc con dốc “Nhà làng” đầy hoa trạng nguyên rực rỡ, nhất là con đường sỏi đá mang tên Trần Nhật Duật có ngôi nhà “gần như hoang dã” lưu dấu chân mình cùng gia đình từ buổi ban đầu cho tới nay, VIỆT TRANG cảm hứng viết “Bài thơ gởi ngôi nhà số 8”:

“Mười chín năm hai
Vợ chồng tôi giữa tuổi hai mươi
Ba con nhỏ dại, hai trai một gái
Từ miền Trung xa ngái vào đây
     Đi tìm lẽ sống
Lang thang từng tháng từng ngày,
     nhà thuê cửa mướn
Lang thang như bóng người
     Do Thái ngày xưa 
Giây phút tình cờ.
Tôi tìm gặp anh.
Đứng im bất động cửa đóng tường phong
Dưới chân hẻm cụt ngang qua
Không số không tên
     trên bản địa đồ của thành phố ngàn hoa
Lối vào đầy cỏ
Lớp rêu xanh mốc cả thềm nhà
Bụi dã quỳ tựa làn tóc rối,
     thân gầy mệt lả trên mái ngói đìu hiu
Đứng im bất động, cô đơn lưng dựa đồi hoang
Anh chừng nghe thời gian gậm nhấm hình hài.”…

     Những buổi đầu lập nghiệp tại Đà Lạt, cuộc sống tuy rất thanh đạm nhưng trong lòng đầy thanh thản và an nhiên, tự tại, VIỆT TRANG viết bài “Độc hành” kể chuyện đi làm của mình:

“Bình minh dù mưa hay nắng
Tôi đi làm việc
Cuốc bộ từ nhà đến sở
Đường dài hơn năm cây số
Chân vui len qua xóm nhỏ chợ chiều
Chào mấy bà bạn hàng họp nhau buổi sáng
Bụng không dám điểm tâm
Quán cóc lề đường
Một tô phở lên hương
Một khúc  bánh mì hay ly cà phê thật đắng
Xén mất nửa góc tiền lương hàng tháng
Ba cọc một đồng”…

     VIỆT TRANG làm thơ từ năm còn là học sinh. Tính cho tới nay không biết là đã mấy ngàn bài thơ, đủ mọi thể loại. Thích hưởng thú “xướng họa” với bạn thơ. Đặc biệt là thơ Đường luật đẩy ắp hương vị nhân sinh, giăng mắc hoa vàng cỏ nội và tràn ngập những ước vọng:

“Thơ mang thanh khí bay ngàn hướng
Ý chở văn phong đến mọi miền.”

     Ái nữ nhà thơ là PHẠM MAI HƯƠNG kể chuyện lại về cái thú thơ văn của thân phụ mình:

     “Bóng dáng gầy gầy một thi nhân, khi đêm đã dần khuya ngồi lặng bên bàn giấy, hí hoáy để ngày mai thích thú với bài thơ mới làm, mường tượng như một bức tranh thủy mặc, dường như chỉ thay đổi chút ít ý lời theo thời gian.
     Dẫu ở phương vị nào, ba chúng tôi quan niệm như người ngoài cuộc, dửng dưng với công danh phú quý, với phù phiếm, xa hoa giả tạo, dẫu rơi vào hoàn cảnh nào cũng vậy vẫn giữ gìn phong cách, nhân phẩm của mình. Trong đời thường, ngay tiền dằn túi có cũng được, không cũng chẳng sao. Bao nhiêu năm đi làm chỉ biết cầm cây bút mà xem tựa như một cuộc dạo chơi…
     Trong tâm hồn ba chúng tôi, canh cánh nỗi niềm xa quê, dẫu cố hương Huế chỉ cách Đà Lạt hơn một ngày đường xe, song không lúc nào nguôi nỗi nhớ.”…

     MAI HƯƠNG nói thêm về việc định cư của gia đình mình:

     “Đà Lạt quả là một thành phố giữa những đồi thông xanh nhấp nhô như sóng lượn, mang đậm nét Tây Phương, thanh lịch, có phong cảnh thiên nhiên mơ mộng đẹp xinh, có khí hậu mát lạnh hiền hòa, thật là một góc địa đàng thanh bình của đất nước. Và Đà Lạt mở rộng vòng tay nhân ái đón nhận gia đình ba mẹ tôi. Từ đó, ba tôi có công việc làm ăn đàng hoàng, cuộc sống gia đình được an bình và tương đối đầy đủ”…
     “Gần 20 năm ở phương vị một trưởng cơ quan trước nhiều đổi thay, biến chuyển của xã hội và đón nhận được cảm tình kính mến của bạn hữu, của những người thân thuộc gần xa. Từ đó Đà Lạt thực sự trở thành quê hương thứ hai của gia đình chúng tôi. Đà Lạt đã níu giữ ba mẹ và chúng tôi mãi mãi rồi.”     
   
     Để giới thiệu về sự góp mặt của nhà thơ Việt Trang trong một tuyển tập văn thơ, cây viết NHƯ ANH đã phát biểu rằng: 

     “Trái tim anh Việt Trang hẳn cũng hân hoan khi chọn thành phố của núi rừng Đà Lạt để định cư. Quả là một duyên lành mới được ở nơi có phong cảnh thơ mộng, ngày ngày nghe tiếng chim rừng, tiếng suối reo, nhìn màu trắng tinh khôi của màn sương như tơ lụa bọc đồi cao. Nhìn màu xanh tươi của đất trời tô vẽ cỏ cây, làm tăng sức sống, tăng tuổi thọ. Phong cảnh ấy hẳn làm tâm hồn anh thanh thản, tĩnh tâm, quên lợi danh, sang giàu… Sương trong thơ anh rất đẹp, rất thực, chứ không phải ảo, hay ước lệ. Đó là tính ưu việt mà những nhà thơ khác không có. Dù không lãng mạn, nhưng thơ anh nhiều chất trữ tình, khiến người đọc dễ nhớ, dễ cảm, và cũng muốn thả hồn, thả bộ đến với Đà Lạt sương mù.”
     
     Còn về phần mình thời VIỆT TRANG tâm sự với bạn bè: 

     “Xứ Huế miền Trung, cố hương của ta, khi mùa hè tới giọt nắng oi nồng, đậm đặc, thiên hạ ngóng đợi một thoáng mát của hai ngọn Nam Nồm giành nhau thổi lại. Dòng biếc sông Hương lượn lờ dưới cầu Tràng Tiền, mảnh mai như chiếc trâm cài suối tóc, ngàn thông xanh núi Ngự bất động thắp lên vạn nến hồng cháy sém cả làng An Cựu bình yên.
     Còn Sàigon, nắng tha hồ thiêu đốt cháy da, ngột ngạt trong biển nóng. Những dòng xe, dòng người ngược xuôi như những dòng nước cuộn để trốn nắng, mặc dầu nắng đã núp trong vài cơn mưa hạ ngắn ngủi bất chợt ập xuống:

“Nằm trên biển nóng Saigon
Mà nghe Dalat vẫn còn mưa sương.”

     Riêng ở phố núi Cao Nguyên này, khi màn sương đêm vừa tan thì mặt trời ban mai cũng vừa choàng một lớp ánh sáng mỏng manh lên núi đồi, hoa cỏ, trải từng nhung lụa lên khắp các nẻo đường, trong suốt như thủy tinh.
     Trong khoảnh khắc lành lạnh đó, ta thỉnh thoảng rong bước dọc theo những đường phố quen thuộc mà chân không biết mệt, hay lặng lẽ ngồi một mình dưới thềm hiên nhà cũ rêu phong, nghe trong giọt mưa mùa hạ mường tượng có giọt mưa thơ.”

     Quyến luyến với Đà Lạt hơn nửa thế kỷ, chất chồng biết bao kỷ niệm đầy niềm thương nỗi nhớ, VIỆT TRANG đã từng thổ lộ:

     “Dẫu mai này, như cánh gió ngàn phương, như bóng mây vạn lối, mảnh hồn ta xin nguyện chung thủy ở bên cạnh những người thân ruột thịt, bên cạnh bạn hữu thiết thân và với Đà Lạt mến thương, mà một thời đã dành cho ta biết bao nghĩa tình thâm sâu quý trọng.” 
     
     Theo quy luật “vô thường”, nhà thơ VIỆT TRANG cũng đã qua đời tại Đà Lạt ngày 24-07-2010. Hưởng thượng thọ 87 tuổi. An táng tại nghĩa trang Du Sinh Đà Lạt.
     Quả đúng như những vần thơ mà nhà thơ từng đặt bút viết:

“Trần gian là quán trọ
Tạo hóa lẽ huyền vi
Thế nhân là lữ khách
Dừng lại rồi ra đi.”

Và những lời chia tay với cõi trần gian trong bài “Tạm Biệt”:

“Xin chào tất cả tôi đi
Nghĩ mình thân phận chim di một đời
Mây trời như sóng nổi trôi
Gió tha thiết mãi như lời từ ly
Xin chào, xin chào. Tôi đi.”

     Nhận được tin buồn, mọi người đều cùng nhớ lại hình ảnh Việt Trang, người bạn thơ cao niên, khả kính, thân thương. Biết nhà thơ xuất thân từ một gia đình Phật Giáo thuận thành xứ Huế nên TÂM MINH vội gửi về Đà Lạt mấy vần thơ tưởng nhớ:

“Thế là người bỏ cuộc chơi
Trần gian quán trọ tạm dời bước chân,
Từ nay vắng bóng thi nhân
Đất trời Đà Lạt cạn nguồn thi ca,
Nàng Thơ nhỏ lệ xót xa,
Bạn thơ khắp cõi ta bà tiếc thương
Nhưng tâm nguyện chẳng vấn vương
Để người thanh thản tìm nương Phật Đà!”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

180625_1446447741111_1830704196_800916_1520358_n.jpg - 209.68 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Việt Trang _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ)