Tưởng Như Mơ _ (Forget me not Dalat) (Văn)

  • PDF

            TƯỞNG NHƯ MƠ                                                                                 


      Thật không thể ngờ sau ba mươi năm Phương mới nhận được tin của người yêu dấu cũ.  Sau cuộc chia ly đổi đời. Phương cùng gia đình di tản qua Mỹ, lúc ấy Anh đang đóng quân ở tận Cà Mau.  Ra đi mang theo nỗi đau nhức không cùng, mất mát quê hương, mất mát người yêu đầu đời với những nguyện thề gắn bó.  Phương có nhờ người tìm kiếm nhưng vẫn bặt tin. Có một vài nguồn tin từ bạn bè cho biết là sau nhiều năm tù cải tạo anh đã được thả ra. Nghe nói giờ đây anh có gia đình, sống đâu đó ở miền Nam quê anh. Phương nghĩ mừng cho anh, dù trong lòng vẫn không nguôi thương nhớ. 

     Sống độc thân ở một đất nước tự do, làm việc tương đối bận rộn trong một hãng điện tử.  Rảnh rỗi đi đây đó du lịch, Phương cũng nguôi ngoai nỗi buồn xưa. Vậy mà bỗng dưng sau bao năm trời vắng bặt tin, Phương nhận một món quà được đóng gói kỹ càng đề rõ tên người gởi là Anh, người nhận đúng tên nàng. Vui buồn lẫn lộn choáng  ngợp hồn Phương...
 
     Thật khó tin làm sao, từ phương trời xa xôi ấy, từ Đà Lạt của nàng, Anh đã  gởi đến Phương  một bức ảnh chụp đẹp vô cùng. Bức ảnh thật lớn. Bức ảnh có chiều dài dễ chừng  ba mét. Không biết anh làm cách nào để ghép, để rửa một bức ảnh chụp dài đến vậy. Run run xé chiếc hộp anh quấn tròn trong một ống giấy, cứng chắc như ống tre đằng ngà. Phương không đủ thông minh để  đoán ra  món quà anh trao tặng: Gởi em “ Đà Lạt một thời để nhớ” .

     Mắt Phương như nhoà đi. Cảm ơn anh đã bưng một trời Đà Lạt vào trong khung ảnh, cả một rặng thông xanh bao quanh vòng bờ hồ lung linh sóng nước. Phương như nghe đâu đây bản đàn êm dịu của ngàn thông. Thông reo trên ngọn đồi của ngôi trường ngói đỏ với vòm  tháp cao của một thời đi học làm cô giáo. Thông xào xạc bên ngọn đồi cù, ngọn đồi thơ mộng nhất của Đà Lạt với những kỷ niệm khó quên. Những lần cắm trại ở lại đêm đốt lửa ca hát tưng bừng của những năm Trung học. Những hôm  nghỉ  học chạy nhảy  bắt bướm, hái hoa, lang thang đào củ dẽo, củ mưa đá. Thông gợi nhớ  bước chân trần rón rén bước trên  những tấm thảm lá thông. Và nhớ làm sao những hôm mượn bờ vai anh để tựa. Chân duỗi dài trên thảm cỏ xanh, tỉ mỉ bện lá thông thành những chiếc nôi xinh xinh cho búp bế.  Phương làm sao có thể quên những lúc  nằm dài trên cỏ nhìn nắng lao xao qua những ngọn lá thông rồi cùng chung ước nguyện, ước cho tình yêu mình dễ thương như nắng, êm ả như mây.

     Anh ơi, gởi chi cho Phương rừng thông xanh lá ấy, gởi chi cho Phương  nền trời pha sắc tím , màu tím buồn buồn như bản tình ca anh thường hát lúc sánh bước bên Phương dạo ấy “Anh sẽ đưa em về nơi chân trời tím... gom hết mây hai đứa xây lâu đài yêu...”  Và đây rồi, Thủy Tạ của chúng mình vẫn còn đây, vẫn yêu kiều duyên dáng  soi bóng hồ  Xuân Hương.  Một chiếc thuyền câu với  lão ngư có chòm râu bạc trắng như tiên lững lờ buông lưới trên hồ khi sương mờ còn vương vấn. Cảm ơn anh đã đem vào trong ống kính một Thủy Tạ mờ ảo lung linh  đẹp như những  lâu đài trong  chuyện thần thoại...

     Nhớ ngày xưa  anh thường bảo, anh yêu sương mờ Đà Lạt, anh yêu sương mờ quấn quýt chân em. Anh cao như thông rừng. Anh mạnh bạo như gió ngàn. Chí nguyện lớn, vẫy vùng ngang dọc nhưng... Anh lại lãng mạn như thơ, như sương, như khói mây Đa Lạt. Có phải vì vậy mà em yêu anh, người con trai vừa dịu dàng vừa uy dũng? Anh đi đâu, anh làm gì trong thời gian dài dằng dặc ấy? Dù có vợ ,có con, em vẫn mong biết một chút về anh. Để em không còn hoài mong, hy vọng. “ Cảm ơn anh, dù muộn màng! Em giờ đây đã biết tin anh. Ít ra cũng biết được số nhà và thành phố đang có anh. Cảm ơn anh vẫn còn hiện hữu để còn nhớ đến em... và cũng rất cảm ơn anh đã gởi cho em cả một khung trời kỷ niệm.”

     Phương thầm thì như đang thủ thỉ cùng anh. Nàng đưa tay vuốt nhẹ mép ảnh, sờ nhẹ trên nền giấy láng mềm mại, tưởng như đang vuốt nhẹ trên thảm cỏ xanh mướt ở đồi cù năm xưa. Kỷ niệm ùa về. Niềm xúc động trào dâng. Cố giữ không để nước mắt ứa ra, sợ nhòe bức ảnh. Bức ảnh mà người xưa của nàng đã gởi vào đây biết bao yêu thương, mong nhớ.  Cảm ơn anh, em sẽ giữ mãi bức ảnh bên mì̀nh  và tuy xa cách em sẽ không bao giờ quên được tình  anh.
 
     Cuốn bức ảnh lại. Phương nhẹ nhàng cho vào chiếc hộp. Lúc lấy tấm ảnh ra thật dễ nhưng lúc cất vào sao khó thế này?. Hình như có cái gì vướng trong chiếc hộp gỗ! Phương kéo bức ảnh ra. Một lá thư với phong bì màu xanh khi xưa anh thường gởi,  chợt rơi  xuống.
 
        Đàlạt, ngày, tháng, năm...
        Phương yêu thương của anh,
    Sau những tháng năm tù đày khổ cực, được thả ra. Anh tìm về Đà Lạt. Đau xót thật nhiều khi biết em đã ra đi. Anh trốn mình trong một cốc sâu... ẩn cư, quên đời, quên thế sự...Tưởng em đã có gia đình, có niềm hạnh phúc mới... Nhưng  thật không ngờ, sau bao năm vắng bóng anh lại biết tin em. Có phải chăng cả anh, cả em vẫn còn chung nỗi nhớ?
                                                                               Anh của em
 
     Ôm bức thư vào lòng. Nước mắt nhạt nhòa. Phương nghe như đâu đây ngàn thông lao xao réo gọi từ đồi cù lộng gió, từ đỉnh Lâm Viên đến Đồi Bắc lao xao  kéo dài đến những thung lũng ngút ngàn thông xanh của  Đà Lạt yêu dấu, lời réo gọi  thật thương yêu từ bên kia quả địa cầu xa lơ lắc... Phương cứ tưởng như mơ....
 
Forget me not Dalat

45nmcnl.jpg - 153.82 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Tưởng Như Mơ _ (Forget me not Dalat) (Văn)