Đoạn Nhật Ký Mùa Xuân _ (Uyển Trân) (Truyện)

  • PDF

     ĐOẠN NHẬT KÝ

     MÙA XUÂN                              
 
     Linh Lan thức giấc vì tiếng kêu quang quác của bầy gà vịt sau vườn . Cô tung chăn nhỏm dậy xong lại lười biếng nằm bẹp xuống giường . Chợt mùi trầm hương quen thuộc thoảng nhẹ qua , khiến lòng cô cảm thấy háo hức buột miệng reo lên như trẻ thơ : Tết , đúng là mùi Tết . Nhưng 1 giây sau Linh Lan lại thở dài ngao ngán : lại tết , mình có mong đâu mà nó cứ tới hoài . Tết nào cũng chỉ có Mẹ , các chị với mình , rồi lại mình , các chị với mẹ . Nhìn qua nhìn lại , chỉ mấy mẹ con hủ hỉ với nhau ở xứ cao nguyên hiu quạnh này biết bao nhiêu cái Tết rồi , có gì vui đâu ?

     Nằm mãi cũng chán , Linh Lan trở dậy rửa mặt rồi đi nhè nhẹ xuống bếp. Bà Tạo đang lúi húi giỡ xôi ra đĩa . Ngoài cửa bếp đã bày sẵn 1 bàn thờ nho nhỏ với chuối oản , miếng thịt luộc , con cá và ít giấy vàng mã . 
     Linh Lan chạy tới bá cổ Mẹ :
     - Sao Mẹ dậy mà không gọi con ? Mình đang cúng ai vậy Mẹ?
     - Để con ngủ chứ gọi dậy sớm làm gì ? – Bà Tạo nhìn con hiền từ - Hôm nay 23 ông Táo về trời , mình phải cúng tiễn chân . Mỗi năm đều vậy , con không nhớ à ?
     - Sao mình phải hối lộ ông Táo nhiều vậy Mẹ ?
     - Ơ hay con bé này , chỉ hỏi vớ vẩn thôi . Xê ra cho Mẹ làm nào Linh Lan nũng nịu :
     - Mẹ mắng con , con không buông .

     Bà Tạo phì cười gọi các chị đang ngồi rửa lá Giong ngoài bờ giếng :
     - Cúc ơi , Mai ơi xem này ! nó cứ làm như còn bé lắm vậy đó – Bà quay sang mắng yêu – Có phúc cũng lấy chồng rồi đấy con ạ ! lớn rồi mà cứ như trẻ lên 5 . 
    
Mai cười trêu em : 
     - Thấy Mẹ nói chưa ? có phúc cũng lấy được chồng rồi . Thôi đừng đứng đó nữa , ra đây phụ tụi chị rửa lá để kịp trưa nay gói bánh đi .  
    
Linh Lan phụng phịu : 
     - Không làm đâu , ai biểu chị trêu em .
     - Không thôi nhặt hộ mớ củ Kiệu để tí nữa chị ngâm dấm.    
    
Bà Tạo can:
     - Thôi, lâu lâu em mới về bắt nó làm tội nghiệp , để Mẹ làm cho . Đi thăm vườn đi Lan , à cây Hồng đằng bờ rào còn ít quả , con ra hái cho Mẹ cúng nhé , nhớ hái cả cuống đấy !        

     Linh Lan dạ to rồi phóng vụt ra vườn làm bầy gà đang túm tụm mổ hạt dưới đất bỏ chạy tứ tán cả lên . Bầu trời cao nguyên hôm nay xanh ngắt không một vẩn mây . Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi mai buông lững lờ qua kẽ lá còn ướt sương đêm, trông lóng lánh đến hay . Đi tha thẩn dưới những tàn cây rợp lá , Linh Lan cảm thấy khoan khoái tâm hồn , cất giọng hát vang lên làm đôi chim Gi đang rỉa cánh cho nhau trên cành Mận giật mình bay vụt đi . Dừng lại dưới gốc Mít già, những vết tích tuổi thơ nghịch ngợm của cô còn hằn nét ngang dọc trên thân cây . Linh Lan đưa tay vuốt ve lớp vỏ xù xì ra chiều thân thiết và tiếc nuối.

     Đột nhiên bản tính hiếu động trổi dậy , cô đu người lên cành Mít nhưng lúng túng thế nào để tuột tay ngã phịch xuống đất . Miệng lầm bầm , cô đứng lên định đưa chân đá vào gốc Mít thì từ ngọn cây Bơ bên cạnh , một giọng nói vọng xuống : 
     - Ê ! có sao không cô bé ? 
    
Linh Lan giật mình ngó dáo dác lên bắt gặp 1 chàng trai da ngăm ngăm, đang ngồi vững vàng trên 1 chạc cây . Cô sửng sốt :
     - Anh là ai ? sao lại vô vườn nhà tôi ?
     - Phải cô là Linh Lan không ?- Chàng trai không trả lời mà hỏi lại .
     - Ơ …phải , nhưng sao anh biết tên tôi ?- cô ngơ ngác.
     - Nghe Bác với các chị nhắc hoài …- Thoắt 1 cái , chàng ta đã nhảy xuống đứng trước mặt Linh Lan , dáng vẻ cao ráo và nhanh nhẹn .
     - Cô ở Sài Gòn về hôm qua phải không ?
     - Ừmm !
     - Đi đường có mệt không ?
     Linh Lan bắt đầu bực , cô sẵng giọng :
     - Hỏi làm chi vậy ? tôi đâu có biết anh là ai .
     - À! - Chàng trai như chợt nhớ ra – Xin lỗi nghe , tại đột ngột quá nên quên . Tôi tên Trực , bạn láng giềng của cô đó . 
     Rồi chỉ tay sang vườn Cà Phê bên cạnh . Giữa vườn là căn nhà sàn tuyệt đẹp , trước cửa trồng hoa đầy màu sắc .  
     - Sao từ nào tới giờ tôi không thấy anh ? bộ nhà anh mới mua khu đất đó hả ?
     - Không , của gia đình từ xưa rồi nhưng Bố Mẹ tôi bận buôn bán ở Đà Lạt và tôi cũng học trên đó . Trông nom vườn tược phải nhờ chú Sáng trong xóm giúp dùm , lâu lâu gia đình tôi mới ghé về thăm chừng mà thôi .
     Giọng Linh Lan đã trở nên nhẹ nhàng : 
     - Tôi mắc học ở Sài Gòn , 1 năm mới về 1 lần nên đâu có hay là nhà tôi quen bên anh .
     Trực mỉm cười :
     -Từ năm ngoái, tôi ra trường , được chuyển về Đức Trọng làm việc nên Bố Mẹ tôi cùng theo về ở hẳn , để vui thú điền viên vì cũng đã lớn tuổi rồi . Mới về đây được gần 1 năm , ít có quen ai ngoại trừ vài người bạn đồng nghiệp , mà ở xứ này cũng không biết chỗ nào đi chơi nên tôi cứ chạy qua chạy lại bên này phụ giúp Bác với các chị làm những việc nặng như cưa cây , tát giếng chẳng hạn . Hằng ngày nghe Bác nhắc đến cô , riết hồi cũng thuộc luôn .
     - Mẹ tôi kể những gì ?
     - Khá nhiều , để tôi nói coi có đúng không nghe ! Cô đang học nhạc ở Sài Gòn , hè vừa rồi bị ốm nên không về , bắt tội Bác phải đi săn sóc gần 1/2 tháng trời . Cô hay trốn nhà ra sông, ra suối tìm những tảng đá có hình thù lạ đem về chưng đầy vườn . Không thích ăn trái cây nhưng lại thích trèo cây . Thích trồng hoa bươm bướm theo kiểu bạt ngàn chứ không thích trồng mấy loại hoa kiểng trong chậu …
     - Thôi thôi – Linh Lan xua tay cười rũ rượi - Vậy là anh biết hết trơn rồi .
     - Chứ gì nữa ? mỗi lần gặp Bác là y như được nghe cái Điệp Khúc “ Con bé Lan nó…” . Nghe hoài đâm ghiền như chuyện cổ tích vậy , hôm nào không nghe Bác kể là tôi lại nhắc -
Giọng Trực trở nên lém lỉnh .

     Linh Lan mắc cở đánh trống lảng :
     - Hồi nãy anh làm gì trên cây Bơ vậy ?
     - Tôi tính cưa mấy cành mục dùm Bác đó mà . Chợt nhớ đến việc Mẹ nhờ , Linh Lan nói nhanh :
     - Xém nữa thì quên , tôi còn phải đi hái Hồng cho Mẹ cúng nữa . Anh có biết đánh bài Tam Cúc không ? tối nay nhà tôi luộc bánh chưng , mấy chị em sẽ ngồi canh lửa tới khuya . Nếu anh có rảnh thì qua chơi . – Nói xong cô chạy biến .
     Trực hớn hở nói với theo :
     - Được rồi , hẹn tối gặp  
 
                                     *****
 
     Chờ cho xe chuyển bánh và những bàn tay vẫy chào của người thân xa dần . Linh Lan mới lục cặp lấy ra 1 cuốn sổ nhỏ. Ngay đầu trang là hàng chữ hoa thật đẹp : “ Sổ tạp ghi của Linh Lan ” . Dựa hẳn người vào thành ghế , cô lật tìm những đoạn vừa viết trong ngày Tết vừa qua … 
  
     “ Giao Thừa 19… 

     Trực vừa về độ 1 lát thì kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ , khiếp anh chàng ngồi dai ghê , để Mẹ phải nhắc mấy lần là sắp Giao thừa rồi mới chịu đứng lên . Hồi chiều 2 đứa rủ nhau ra sông chơi , xem thiên hạ “tẩy uế “để đón xuân . Hình như dân quê ở đây mỗi năm đúng 30 tháng Chạp mới giặt chăn màn 1 lần thì phải ? vì cả khúc sông lớn toàn thấy người giặt giũ chăn màn . Mình với Trực nói đùa với nhau như vậy . Trên đường về , nghe tiếng chày khua lộp cộp trong sân vườn nhà chú Sủi , mình biết ngay là đang giã bánh Dầy để cúng Tổ tiên nên rủ Trực ghé vào xem . Chú Thím dễ thương quá , cứ ấn vào tay 2 đứa mấy miếng bánh Khảo (*) thơm lừng bảo vừa làm hôm qua , cho nếm thử. 

     Tết năm nào Mẹ cũng sai mình đánh chùi bộ lư và chân nến bằng đồng trên bàn thờ . Kỳ này mình có “phụ tá” là Trực . Mẹ và các chị cười bảo bộ Lư coi bộ sáng bóng hơn mọi năm , làm anh chàng lên mặt, đòi mình trả công nữa chứ . Không ngờ tết năm nay mình lại có bạn mới , làm việc nhà , đi chơi loanh quanh đâu cũng có 2 đứa . Anh chàng thật galant, ở xứ “Thượng” mà y như “Tây”, chiều chuộng mình hết cỡ, làm Mẹ và các chị cứ phải ngăn bớt vì thấy mình “bắt nạt” anh chàng quá xá . Nhờ Trực mà kỳ nghỉ này của mình thật vui và sinh động . 

     “ Khuya mùng 1 tết… 

     Từ chiều đến giờ ngồi đánh bài , hơi buồn ngủ nhưng mình cũng ráng viết vài chữ gọi là “Khai bút đầu xuân” chứ ngủ ngay thì tệ quá !             

     Sáng nay gia đình Trực sang xông đất , Bố mẹ của Trực trông thật hiền lành và phúc hậu .Từ hôm về đến nay , lần đầu tiên mình mới gặp . Mẹ có vẻ rất tương đắc với Bác gái . Hai người cứ lan man nói hết chuyện vườn tược đến chuyện bếp núc , con cái.. mãi không muốn dứt . Bác bảo nhà chỉ có mỗi 2 con trai là Trực và 1 người anh lớn đã lập gia đình hiện làm việc tại Sài Gòn , nên Bác thấy bên này Mẹ có mấy cô con gái xinh xắn , đảm đang thì rất thích .

     Trực rủ các chị với mình đi Đền Cây Đa hái lộc đầu năm.Thấy mấy chị em xin xăm ,Trực cũng bắt chước làm theo ,không ngờ quẻ xăm của mình với anh chàng giống hệt nhau mới lạ . Theo như Thánh dạy thì năm nay đường học hành làm ăn của cả 2 rất tốt . Ai còn độc thân thì gặp được người vừa ý ( nghe Thầy bói giải tới đoạn này , Trực cứ nhìn   mình chăm chăm làm mắc cở quá ! mắt anh chàng cũng ghê lắm chứ không hiền đâu ) Hồi chiều , bạn của các chị tới chúc Tết rồi ở lại ăn cơm , sau đó mọi người rủ nhau chơi bài . Mình ngồi cạnh Trực , dù 2 đứa cố ăn gian , đổi bài cho nhau lia lịa mà vẫn bị thua cháy túi . Đã thế còn bị trêu là “đen bạc đỏ tình” nữa chứ. Mình thì ngượng chín cả người , còn Trực hình như có vẻ thích thú lắm .                                

     “Mùng 2 Tết… 

     Gia đình mình sang chúc Tết Bố Mẹ Trực sáng nay để đáp lễ . Nhà Trực trang hoàng thật thanh nhã và mỹ thuật . Trên tường và ngoài hàng hiên treo rải rác những giò Phong lan đang nở hoa trông đẹp ghê, làm cả nhà mình cứ trầm trồ mãi . Bác trai bảo đó là công lao vào rừng tìm lan và chăm sóc của Trực . Hai bác rất vui , cứ đem hết món này tới món kia ra mời mọi người ăn cho bằng được . Lúc ra về , thấy bác gái lì xì cho mình , Trực nháy mắt bảo chia , mình chưa kịp trả lời , mẹ Trực đã mắng : “Em nó bé nhất , mình làm anh không lì xì cho em thì thôi còn đòi chia “. Trực nghe vậy liền xưng anh với mình ngay từ lúc đó , Mẹ và các chị đều biểu đồng tình nên mình hết đỡ . Thôi thì làm anh cũng được vì Trực hơn mình 3 tuổi kia mà . 

     Lúc chiều , Trực rủ mình ra phố chơi , xem thiên hạ “du xuân” . Hai đứa đứng 1 góc nhìn dòng người qua lại mà nhức cả mắt vì y phục sặc sỡ của các dân tộc thiểu số ở vùng này . Mình chơi trò “nhìn quần áo đoán sắc dân” với Trực , anh chàng toàn bị thua : người Thái thì nói là người Mường , còn người Thổ Tày thì lại đoán là người Nùng . Chỉ trúng được mỗi người Thượng vì màu da đen xạm nắng , đàn ông mặc khố và đàn bà thì để ngực trần . Mình là dân “kỳ cựu” ở đây nên đều đoán trúng phong phóc , kể cũng hơi bất công đấy nhỉ ? Phần thưởng là 1 giò lan rừng nở hoa thật đẹp cho mình vào dịp hè tới. Anh chàng xem ra rất sung sướng với chuyện thua cuộc vì mình hứa là sẽ về để nhận hoa.                     

     “Mùng 3 Tết…. 

     Mình ra cái điệu “Ma cũ” biết rành địa thế nên rủ Trực lên xóm người Thái xem đánh “Còn” ngày Tết . Hai đứa cứ đứng ngẩn người ra nhìn quả “Còn” trông giống cái gối nhỏ nhiều tua sặc sỡ , tung qua tung lại giữa 2 bên nam nữ . Cuộc chơi thật hào hứng , tiếng gọi nhau, cười nói vang dội cả 1 khu vực . Sau đó mình dắt Trực vào nhà Nàng Sao thăm cô bạn thuở ấu thời , không ngờ ở đấy đang có tiệc rượu . Gia đình người Thái thật hiếu khách , mời ngay vào bàn tiệc ép uống rượu Cẩm (**) tơi bời làm mình và Trực phải trốn , bằng cách để cho Nàng Sao đổ rượu vào túi áo theo phong tục “rượu mời không uống thì phải chịu rượu phạt" rồi dắt nhau chạy, vừa cười vừa thở không ra hơi . Vui quá ! 

     Đi chơi về đói bụng nên mình và Trực vào bếp kiếm thức ăn . Hai đứa lấy bánh chưng ,dưa món , thịt đông, giò chả đầy 1 đĩa, rồi đem ra bờ ao ngồi cùng ăn và tâm sự . Kể ra chàng cũng có nhiều suy nghĩ về cuộc sống giống mình ghê ! Hai “Tư tưởng lớn” gặp nhau !?! Trực thú thật là khi được Mẹ và các chị cho coi hình của mình lần đầu , không hiểu sao chàng lại cảm thấy rất gần gũi với mình , vì vậy lần đầu tiên gặp nhau dưới gốc cây Mít , Trực đã hỏi han 1 cách thân mật làm mình hơi khó chịu là vậy . Trời đất, không lẽ đây là “duyên tiền định”?!?                                  

     “ Khuya mùng 4 Tết… 

     Thế là hết Tết . Ngày mai mình về lại Sài gòn. Kỳ này sao mình không hăm hở về trường tí nào . Chẳng bù cho những lần trước , chỉ mong cho mau hết tết để đi , mặc dù rất thương mẹ và các chị . Hình như tâm tư mình đã thay đổi vì … . Mình buồn nhưng cố dấu trong lòng còn Trực thì để lộ nét buồn ra mặt . Chàng cứ ở cạnh mình suốt cả buổi , lo lắng sắp xếp hành trang mọi thứ để mai mình đem đi , cứ y như là …

     Hồi nãy trước khi ra về ,Trực cầm tay mình khẽ hỏi :” Linh Lan đi có nhớ anh không ? còn anh thì chắc nhớ  ghê lắm”. Ánh mắt chàng đắm đuối,quá làm mình xúc động đến run tay…
 
     Đọc tới đây Linh Lan thở dài gấp cuốn sổ lại rồi áp lên ngực.  Hình ảnh thơ mộng ,vui tươi trong những ngày Tết vừa qua lại từ từ hiện lên trong trí . Khép hờ đôi mi , cô nuối tiếc thầm nghĩ :” Tối qua trước lúc chia tay, Trực nấn ná chờ nghe 1 câu gì đó mà mình cứ im lặng , chắc chàng buồn lắm !” Đột nhiên Linh Lan nghĩ ra 1 việc làm thật ngộ nghĩnh , cô viết nhanh hàng chữ : “ Trực ơi , anh đã cho em cả 1 mùa xuân “ vào mảnh giấy nhỏ rồi thả bay ra khỏi xe . Hàng chữ này thay cho câu nói , lẽ ra đã được nói bằng lời đêm qua và thêm vào đoạn kết còn dở dang trong cuốn “ Sổ  tạp ghi của Linh Lan " . 
  
Uyển Trân 
_____________  

Chú thích : 

   *Bánh Khảo : 1 loại bánh in làm bằng gạo Nếp mới , rang vàng, đặc biệt của đồng bào Thượng du Bắc Việt ở vùng Đức Trọng Lâm Đồng. 

   ** Rượu Cẩm : Rượu làm bằng nếp than pha với 1 loại lá cùng tên , màu rượu đỏ thẫm trông rất đẹp.

   2.dalat1.jpg - 463.96 Kb          

Bạn đang theo dõi trang: Văn Truyện Đoạn Nhật Ký Mùa Xuân _ (Uyển Trân) (Truyện)