Một Thuở Dalat _ (Tâm Vũ) (Tạp Ghi)

  • PDF

634077220139090140_200x133.jpg - 9.85 Kb

MỘT THUỞ DALAT


     Trường Luật với con đường Duy Tân cây dài bóng mát đã là một đề tài thi vị cho bản nhạc "Trả Lại Em Yêu” của nhạc sĩ Phạm Duy và các sinh viên Luật đã được “Uống ly chanh đường... nếm môi em ngọt" thật thoải mái như một buổi chiều hè oi ả được một cơn gió mát tình cờ thổi đến làm dịu đi cái nóng nực vô cùng tận... cái diễm phúc này đã làm các sinh viên trường bạn ganh với cái hạnh phúc tuy nhỏ nhoi nhưng thật mặn mà của các bạn sinh viên Luật…

     Dalat của chúng ta không có cái nắng gay gắt hay những đám bụi mù thành phố xen lẫn với cơn nóng làm mồ hôi thấm ướt áo người sinh viên khi chen chúc nhau lấy cua hay vội vã dành chỗ ngồi trong giảng đường nhỏ bé không đủ chỗ cho một con số sinh viên qúa lớn lao so với tầm vóc của trường…

     Nói về Dalat là nói về một màu xanh của những cánh rừng thông trùng điệp nối đài trên con đường từ phi trường Liên Khương vào thành phố, của một bầu không khí lúc nào cũng lành lạnh và trong lành như tâm hồn người dân Dalat. Chúng ta không có con đường Duy Tân thơ mộng nhưng chúng ta lại có những con đường quanh co lên cao xuống thấp do những cấu trúc đặc biệt của núi đồi Dalat.

     Cái thích thú tình cờ khám phá ra khi chậm rãi thả bộ trên những con đường này khi phải chọn đi bộ như là một giải pháp duy nhất khi các phương tiện vận chuyển khác không có sẵn… đã làm người sinh viên Dalat thấy lòng lâng lâng khi ngắm những cánh hoa dọc hai bên đường đang lung linh theo cơn gió lạnh! Hay cảm thấy như mình đang đi trong mây vào những buổi sáng sớm sương mù phủ đầy đường phố Dalat… Làm sao sinh viên Saigon có thể tìm thấy cái cảm giác lạ lùng trong một bầu không khí huyền ảo của khung trời Dalat như thế này…

     Những màu sắc của đủ các loại hoa xen lẫn màu xanh cố hữu của ngàn thông cùng tiếng gió thổi vi vút trên những con đường quanh co dẫn đến các giảng đưòng của Khoa Học, Văn Khoa và của Chính Trị Kinh Doanh trong khuôn viên VDH Dalat là những gì không thể quên và không thể mất đi trong tâm hồn các sinh viên Dalat…

     Viện Đại Hoc Dalat của chúng ta nếu so với các trường đại học ở Mỹ, Pháp, Úc, Canada... về bề thế và phong cảnh thì chả thấm tháp gì nhưng cái tình nồng đượm của những ngày tháng gắn bó với các sinh hoạt của tuổi trẻ, của cuộc sống xa nhà trong đời sống sinh viên mới lạ đã là chất keo dính chặt cuộc đời chúng ta với ngôi trường Mẹ.

     Chẳng cần phải cùng Khóa nhưng khác Chìa hay phân khoa mà chỉ cần cái tên VDH Dalat thôi cũng đủ làm chúng ta thấy lại cả một khung trời cũ thật dịu dàng và ấm cúng như vòng tay trìu mến của người mẹ hiền vỗ về đứa con nhỏ bé… Nụ cười của anh, tiếng hát của chị , lời giảng của qúi vị thầy cô và các vị phụ khảo. Tất cả vẫn còn như thoang thoảng đâu đây trong cái thinh lặng của những đêm trầm tư suy nghĩ khi mà mái tóc của mình càng ngày càng thấy bạc nhiều đi và sức khoẻ cũng thấy không còn được như trước…. để rồi mồi lần được dịp gặp gỡ lại thầy cô bạn bè mà thấy tất cả còn khoẻ là lòng sao mừng biết mấy….

     Khung trời Dalat và VDH Dalat tuy hai mà một và là những yếu tố không thể thiếu sót mỗi khi nhắc đến trong những lần mạn đàm hay hát cho nhau mỗi khi các sinh viên Dalat có cơ hội ngồi lại với nhau để tìm lại những giây phút đã qua thật xa rồi nhưng chỉ xa trong tầm tay mà không hề xa trong tâm tưởng.

     Thật giản dị với âm thanh trầm bổng của tiếng đàn guitar thôi, nhưng với những tâm tình diễn tả trong cái đam mê đắm đuối qua tiếng hát của anh của chị vẫn là những xúc động không cùng chỉ có thể tìm thấy trong những người bạn Dalat đang tìm về với nhau qua những thổn thức của những tháng ngày qua, của những đầm ấm trong tiếng cười hào sảng với những đuà giỡn tự nhiên như những ngày xa xưa.

     “Tưởng rằng đã quên” mà thực ra lại không phải vậy. “Xa mặt cách lòng” lại càng không đúng khi tình cờ gặp lại người bạn xưa cũ… nơi quê hương người mà thấy rằng tình cảm vẫn còn đấy và vẫn đằm thắm như chưa bao giờ…

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên

     Làm sao mà quên được phải không các bạn Thụ Nhân như khi nghe lại câu hát thật tình tự:

Làm sao mà quên được
Người em gái năm xưa
Sao quên được đôi mắt
Sao quên được mà quên

và xin đổi lại lời cho các Thụ Nhân đọc mà thôi :

Làm sao mà quên được
Ngôi trường nhỏ năm xua
Sao quên được năm tháng
Sao quên được mà quên

Tâm Vũ

2.dalat1.jpg - 463.96 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Một Thuở Dalat _ (Tâm Vũ) (Tạp Ghi)