Một Thuở Dalat _ (Tâm Vũ) (Tạp Ghi)

  • PDF

6.bmp - 2.25 Mb

MỘT THUỞ DALAT

     Một buổi sáng muà đông chợt thức giấc trong cái lạnh của buổi sáng sớm hoà lẫn với màu sắc mờ ảo của lớp sương mù dày đặc ngoài vườn sau nhà. Vừa mở  cửa để bươ’c ra vườn thì chợt ngửi thấy một mùi khét  quen thuộc  mà cái khứu giác đã lâu không nhận thấy. Tần ngần một lúc  rồi mới sực nhớ ra đó là mùi của sương mù vào mỗi buổi sáng tại thành phô’ cao nguyên Dalat. Dù tuổi đời chồng chất với những ngày tha’ng dài sinh sống qua ca’c điạ danh khác nhau nhưng vẫn còn giữ được cái thói quen thích ngắm sương mù buổi sáng khi trời chợt trở lạnh nơi xứ người ..nhưng đã lâu lắm rồi vẫn thâ’y còn thiêu thiê’u một ca’i gì trong mỗi buổi sáng  sương mù nên hồn chưa sao cảm nhận được thật hoàn toàn cái xúc cảm hằng có của những ngày xa xưa để mãi đến hôm nay nhờ có thêm cái  mùi khét quen thuộc đáng nhớ này  thì mới thấy lại được cái cảm giác nằm sâu kín trong ký ức trở về thật trọn vẹn để thấy lòng nao nao sao đo’   .

     Tôi sinh ra ở miền Bắc nhưng tuổi sinh viên của tôi là của Dalat, của xứ hoa anh đào  với tiếng suối chảy thông reo và nhất là sương mù của thành phố Dalat thân yêụ Tôi thi’ch được lang thang qua từng đám sương dầy đặc như những đám mây mù trên thung lũng trong những buổi sa’ng sơ’m trên đường đê’n trường., Tôi muô’n thâ’y được những cảm xu’c  lạ lùng như những niềm vui đơn giản của tuổi còn đi học. Và điều quan trọng nhâ’t  là tôi đã thâ’y được kỷ niệm nồng ấm của như~ng ngày xưa thân a’i  qua lớp sương mù ấy...

     Ðại học Luật Khoa  ở Saigon với con đường Duy Tân cây dài bóng mát đã là một đề tài thi vị cho bản nhạc Trả Lại Em Yêu  của nhạc sĩ Phạm Duy và các sinh viên Luật đã được uống ly chanh đường , nếm môi em ngọt như một buổi chiều hè oi ả lại được một cơn gió mát tình cờ thổi đến làm dịu đi cái nóng bức vô cùng tận. Nhưng Dalat lại không có cái nắng gay gắt hay những đám bụi mù thành phố xen lẫn với cơn nóng làm mồ hôi thấm ướt áo người sinh viên mà Dalat lại mang những vẻ đẹp tươi ma’t của ca’c  ngôi trường  đầy những hoa thơm cỏ lạ với ca’c sinh viên  cùng  những  mộng mơ  dâ’u ki’n trong  tâm hồn. Chu’ng ta ai cũng  không it’ thì nhiều  cũng bị ca’i lãng mạn  của khung trời Dalat thâ’m vào người lu’c nào không biê’t…và những  mộng mơ này đã làm người Dalat trẻ mãi trong tâm hồn và do đo’ lây đê’n thể xa’c  và người sinh viên Dalat  cảm thâ’y mình kha’c biệt thật nhiều vơ’i ca’c sinh viên trường bạn ở ca’i điểm  đặc biệt  này …Sinh viên ở Dalat ngoài việc ăn học nê’u co’ được chu’t thì giờ ca’ nhân lại thả hồn vơ’i những chuyện yêu đương lãng mạn. Ðược dă‘t tay nhau đi dọc theo bờ hồ Xuân Hương, uô’ng ly trà chanh trong nhà Thuỷ Tạ trong ca’i re’t lạnh căm  hay cùng nhau ôn lại bài vở trong thư viện là  một ca’i thu’ kho’ quên

     Dù Dalat không có bốn muà xuân hạ thu đông  nhưng cái vẻ đẹp của muà thu như luôn ẩn hiện trong khoảng không gian thời gian của núi đồi Dalat và cái thơ mộng của muà thu Dalat này đã làm nhiều người Dalat đã trở thành những nhà văn nhà thơ hay nhạc sĩ để gởi đến cuộc đời những buồn vui qua  những đoản văn thật lãng mạn bay bướm hay với lời thơ ne’t nhạc tuyệt vời .Những mộng mơ  làm con người Dalat cảm thấy mình trẻ mãi trong tâm hồn và nếu không có cái mơ mô.ng vẩn vơ này thì sẽ cảm thấy mình  thiếu đi cái chất Dalat trong người . Dù hiện tại bạn đang là những nhà doanh nghiệp thật  thành công  hay ca’c chuyên viên kỹ thuật lu’c nào cũng bận rộn  vơ’i những thay đổi kỹ thuật của  nền văn minh hiện đại và cho dù bâ’t cư’ sô’ng trong hoàn cảnh nào thì bạn cũng vẫn là một người  Dalat vơ’i ca’i bản châ’t  mộng mơ  cô’ hữu không chô’i bỏ được  này .

     Nhưng nếu Dalat là nơi để mộng mơ phát triển  cùng cực trong tuổi hoa niên thì thành phố hoa lệ Saigon đã dìm sâu cái mộng mơ đó để xô đẩy người ta vào những đương đầu với thực tê’ .Cái khi hậu nóng bức  đã làm con người ta dễ trở nên  nóng nảy và hiếu chiến hơn là những người ở miền cao nguyên lạnh lẽọ.  Những mối tình thoảng qua đời trong khung cảnh lãng mạn của núi đồi Dalat cũng bị chìm vào lãng quên khi cá nhân phải trực diện vớI hình ảnh tương lai của  ngày tốt nghiệp cùng những ngày tháng lăn xả cho việc tìm kiếm công ăn việc làm sau đó. Tốt nghiệp xong thì bạn bè cũng tản mác tứ phương ..người khoác áo quân nhân lặn lội mưa bùn hành quân ..người trở thành công tư chức  cặm cụi trong công ăn việc làm đều đặn hàng ngày nhưng tất cả xoay chuyển cuả đời người vẫn  giống như  một cơn lốc mà tụ điểm là Dalat .

     Rồi đến những ngày tháng lang thang trên xứ người hay những thời gian sống không định hướng tại quê nhà sau cuộc đổi đời đã làm chúng ta càng xa rời khung trời đẹp muôn thuở của Dalat để lại tiếp tục lao đầu vào những cơn lốc của cuộc đời với những phấn đấu cho sự sinh tồn của bản thân và gia đình thân thuộc. Nhưng cuộc đời lại không đơn giản như ta tưởng  nên đến khi nhu cầu bản thân đã tạm  ổn định thì` cuộc đời lại quay liên tục như bánh xe định mệnh để nối tiếp nhu cầu này qua nhu cầu khác và cứ thế mà tiếp diễn không ngừng cho những ước muốn cá nhân  qua tiền tài danh vọng.  Phải chờ đến hơn 20 năm sau vào một ngày đẹp trời nào đó bỗng thấy  cõi lòng  của mình chợt bừng tỉnh như một người bị hôn mê  qua  một thời gian dài đằng đẳng chìm  sâu trong  bóng tối mịt mù của lãng quên..để rồi thức dậy trong một vùng ánh sáng rực rỡ với các hình ảnh của quá khứ nơi miền cao nguyên lạnh lẽo năm nào .Những kỷ niệm tưởng đã vuì quên trong tâm tưởng  nay chợt bừng sống dậy với một  cảm giác thật ấm áp thân thương  qua hình ảnh bạn bè Dalat và những vui buồn lẫn lộn  trong cuộc sống gắn bó của người sinh viên xa nhà nơi miền cao nguyện

     Mỗi năm thêm một tuổi như những chiếc lá đổi màu  vào cuối  thu rồi rơi rụng vào mùa đông đã làm lòng  xao xuyến trươ'c những thay đổi rõ ràng  về vấn đề thể chất cũng như tinh thần.  Dù ở vào cái tuổi tàn dần  theo những chiếc lá muà thu đổi màu hay trong cái tuổi xuân vẫn còn phơi phới dù chỉ trong lòng thì cái  mộng mơ cũng vẫn tiềm tàng trong tâm hồn ,do đó làm sao ta tránh khỏi  những giây phút xúc cảm khi  bất ngờ được gặp gỡ lại bạn cũ người xưa dù ngắn ngủi  nhưng người Dalat  đã sống hết lòng với những giây phút  tuyệt vời đó để có thể tìm lại những kỷ niệm xưa và những điều này  ít ra cũng đem lại  một thoáng hạnh phúc với  dư hương xưa cũ qua những ngày tháng đầy mộng mơ  của đời sinh viên trẻ trung lồng trong  cái khung cảnh  trữ tình của thành phố sương mù. Những ảo tưởng về một mùa thu Dalat vẫn lững lờ đâu đó trong khoảng không gian mờ mịt những hình ảnh lẫn lộn buồn vuị.. để rồi qua  một lần trở lại thăm thành phố Dalat và ngôi trường xưa , một mình đếm những bước chân trên những con đường ngày xưa  để thấy  lòng  đau xót cho những đổi thay của hiện tại và qúa khứ.. để biết rồi mình sẽ lại mãi mãi xa cách thành phố sương mù và bỏ lại sau lưng  những ngày tháng cũ đang lặng lẽ âm thầm theo những chiếc lá mùa thu rơi rụng dần vào quên lãng..

     Xin hãy cho tôi sô’ng lại vơ’i kỷ niệm, vơ’i ngày xưa yêu dâ’u, vơ’i thành phô’ mà tôi thương yêu, vơ’i quê hương mà tôi trìu mê’n, trong nỗi nhơ’ mênh mông của một đời ngườị.. Dalat rực rỡ kỷ niệm trong tôi, trong tiê’ng cười hồn nhiên của thời niên thiê’ụ.  Khung trời Dalat dâ’u yêu xưa vẫn không thể nhạt nhòa trong tâm tưởng. Hồ Xuân Hương lặng lờ vơ’i bo’ng ai ngồi bên tư lự .. Ðồi thông xanh vẫn reo lên tiê’ng rì rào tình tự yêu thương của những đôi tình nhân... nơi mà tôi không thể quên và tôi đang nhă‘m mă‘t lại để về vơ’i Dalat trong niềm nhơ’ mênh mang...
 
Tâm Vũ
 

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Một Thuở Dalat _ (Tâm Vũ) (Tạp Ghi)