Vũ Đức Nghiêm & Phạm Xuân Đài _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#41)

  • PDF

1_bungbinh1.jpg - 274.18 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
     KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

VŨ ĐỨC NGHIÊM
   
     Nhạc sĩ VŨ ĐỨC NGHIÊM cũng mang nhiều tâm sự về Đà Lạt:

     “Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời văn nghệ của tôi là vào năm 1969, tháng 11, sau khi viết Gọi Người Yêu Dấu, tôi tình cờ gặp ca sĩ Thanh Lan ở Đàlạt. Thanh Lan hỏi tôi có bài nào mới viết không? Tôi đã đưa bài Gọi Người Yêu Dấu cho Thanh Lan. Sau đó ít lâu, khi tôi đang uống cà phê ở một tiệm nước khu Hòa Bình, gần chợ Đàlạt, chợt nghe tiếng hát rất quen. Đó là tiếng Thanh Lan hát Gọi Người Yêu Dấu. Ngọc Chánh thu thanh trong băng Shotguns Nhạc vàng 70. Tôi xúc động lắm, nghe Thanh Lan hát bài ấy lần đầu tiên.”

     Nội dung bản “Gọi người yêu dấu” của VŨ ĐỨC NGHIÊM:

     “Gọi người yêu dấu muôn lần. Nhẹ nhàng như gió thì thầm. Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi, thương người xa xôi.
     Gọi người yêu dấu trong hồn. Ngập ngừng, tha thiết, bồn chồn. Kỷ niệm xưa mờ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương.
     Người yêu dấu ơi, sao lòng se sắt đầy vơi. Người yêu dấu ơi, thu về tim vẫn đơn côi. Người yêu dấu ơi, khi ngàn sao đêm lấp lánh. Tâm hồn bâng khuâng, nhớ ngày vui đã qua nhanh.
     Thương em mắt sao trời lung linh. Thương em ngón tay ngà xinh xinh. Thương em dáng vai gầy thanh thanh. Thương em vòng tay ghì xiết ân tình. Thương em dáng u buồn bơ vơ. Thương em nét môi cười ngây thơ. Thương em tóc buông lơi dịu dàng.
     Thương em mong manh như một cành lan.
     Gọi người yêu dấu xa vời. Mà lòng lưu luyến bồi hồi. Ngày biệt ly đành nhớ nhau thôi khi chiều nhẹ rơi.
     Gọi người yêu dấu muôn đời. Nghẹn ngào không nói thành lời. Tình yêu xưa, ngày tháng pha phôi, biết bao giờ nguôi!”

     Sau đó tại Đà Lạt vào năm 1969 nhà thơ HOÀNG ANH TUẤN cảm hứng viết thêm lời ca 2 cho bản nhạc trên như sau:

     “Gọi người yêu lúc thu về. Giận người quên lãng lời thề. Chiều năm nao nguyện sống bên nhau, nay đành quên sao?
     Gọi người yêu dưới trăng vàng. Gọi tình xưa cũ muộn màng. Từ ly tan, ngày tháng hoang mang, mây trời tóc tang.
     Người yêu dấu ơi, sương chiều dâng xóa ngàn thông. Mình ta đứng đây nghe hồn thu lắng mênh mông. Hồ xưa vẫn xanh trong ngàn sao đêm thương nhớ. Nhưng còn tìm đâu dáng hình yêu dấu xa xưa.
     Thương em ngón tay dài mơn man. Dư âm tiếng dương cầm đi hoang. Thương em đắm linh hồn mong manh. Thương em nụ hôn nồng cháy ân tình. Đôi tay xiết thêm vòng đam mê. Thương em phút trao hồn qua đi. Buông lơi chút hương yêu dịu dàng. Như sương pha lê trên một cành lan.
     Gọi tình xa vắng đôi bờ. Gọi thầm giây phút hẹn hò. Chiều thu mưa, đồi núi bơ vơ, mây trời ngẩn ngơ.
     Gọi người, nước mắt chan hòa. Gọi ngày vui cũ ngọc ngà. Tình dù xa, dù tháng năm qua, xót xa lòng ta.”

     Sau 1975 phải rời xa Đà Lạt, để tưởng nhớ tới thành phố cũ, VŨ ĐỨC NGHIÊM viết bài “Tình ca cho Đà Lạt” (10-1976) bộc lộ tình mình với chốn xưa và ước mong có dịp trở lại:    

     “Theo dòng thời gian, dù ta đi xứ lạ quê người, mà trong tim ta kỷ niệm xưa vẫn không phai. Như bèo dạt trôi, dù lênh đênh góc biển chân trời, tình yêu em xưa như nỗi thương đau không rời.   
     Thương về miền xa, vùng cao nguyên gió lạnh sương mờ, hàng thông bơ vơ, chiều về ngơ ngác trong mưa. Mây lặng lờ trôi, chiều nhẹ rơi, nắng nhạt ven đồi, ngàn hoa xinh tươi trong nắng dâng hương tuyệt vời.
     Đà Lạt ơi, dù ta đi bất cứ nơi nào lòng nhớ thương em dạt dào như sóng trùng dương xôn xao,
     Đà Lạt ơi, dù cho ngăn cách đôi bờ, lòng vẫn thiết tha mong chờ ngày về Đà Lạt ước mơ.
     Xin gửi về em bản tình ca tháng ngày lưu đầy. Làm sao ta quên ảnh hình yêu dấu thơ ngây. Cho dù thời gian làm phôi pha dáng hình ban đẩu. Tình yêu em xưa suốt đời hằn trái tim sâu.”  

PHẠM XUÂN ĐÀI 

     PHẠM XUÂN ĐÀI kể lại chút kỷ niệm về những ngày theo học sư phạm tại Đà Lạt:   

     “Cuối thế kỷ rồi, nhìn ngược lại sáu thập niên đã qua của đời mình, tôi thấy có một quãng sáng rực lên như một niềm hạnh phúc, nhìn kỹ hơn nữa, hóa ra đó là những năm đi học sư phạm ở Đà Lạt. Đồi thông, hồ nước, trường đại học, những con đường uốn lượn, các bạn học, phở Ngọc Lan, mì chú Ngầu, cà phê Tùng… cái gì nhớ lại tôi cũng thấy vui tươi trong sáng không gợn một chút buồn phiền, như đất cao nguyên thanh bình thuở ấy.

     Thời đi học thì vui nhất là đời sống học xá. Thời ấy đại học Đà Lạt chưa đông lắm, ngoài các lớp sư phạm ban Triết và Pháp văn, còn có một số ban thuộc trường Văn khoa và Khoa học, tổng số sinh viên độ bốn trăm. Học xá cho nam sinh viên ở ngay trong trường, chỉ chiếm một hai dãy nhà khuất về phía sau.”

     Sau đó PHẠM XUÂN ĐÀI kể lại một “câu chuyện vui vui” đã xảy ra tại những dãy nhà trên. Đó là vào một mùa đông năm 1962 vào một buổi tối trời rét căm căm mà một sinh viên đã nhận lời thách đố bơi qua hồ Xuân Hương và đã thành công để đoạt giải thưởng là một cái radio:

     “Những cái ngông của thời tuổi trẻ, khi về già lại biến thành kỷ niệm rất âu yếm và đậm đà, như cái đằm thắm của loại ruợu lâu năm. Trong ba năm tươi sáng của đời tôi đi học tại Đà Lạt, kỷ niệm này đúng là một nét đằm thắm, nhớ lại thì lòng thấy vui, và miệng không khỏi nở một nụ cười.”   

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Vũ Đức Nghiêm & Phạm Xuân Đài _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#41)