Miên Du Đà Lạt, Lam Phương & Hà Ly Mạc_ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ _#42)

  • PDF

7697-dalat-waterfall-dalat-vietnam.jpg - 91.25 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
     KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

MIÊN DU ĐÀ LẠT

     Cây viết nữ luôn nhớ về Đà Lạt nên ngay trong bút hiệu của mình cũng ghép thêm tên thành phố cao nguyên này để rồi mọi người yêu văn nghệ được biết đến tên MIÊN DU ĐÀ LẠT trong nhiều tác phẩm, cả thơ lẫn nhạc.

     Một bài thơ buồn của MIÊN DU là “Đà Lạt chờ nhau trong mơ”:

“Đà Lạt ơi, Em chờ trong nỗi nhớ!
Bóng hình anh dấu mãi trong giấc mơ
Bao lần mở khi đêm về buốt giá
Bao lần tìm khi đời vẫn quạnh hiu
Này anh, tình thơ buồn ngày cũ
Em đem về ấp ủ mãi trong tim
Trong giấc mơ em ước vọng mong manh
Nếu có anh đời không còn sỏi đá
Nếu có anh hoa sẽ ngát thêm hương
Nếu có Anh đời hết nghĩa vô thường
Người tình ơi! em nhớ mãi mỗi sáng sương rơi lạnh
Nụ môi hôn, hạnh phúc ấy đã chia xa rồi
Đà Lạt ơi! Ta chờ hoài trong mơ
Ánh đèn khuya vắng bóng ai qua rèm
Đêm lạnh giá cô đơn niềm nhung nhớ
Mơ người về vơi sầu chút tình thơ
Chiều nay lệ ướt nhạt nhòa cay
Mưa đi về ướt đẫm vai em gầy
Nghe vấn vương theo lá rụng bay bay
Vắng bóng anh, tình không còn chắp cánh
Vắng bóng anh, đời bỗng thấy bơ vơ.”

     Sau này khi có dịp trở về thăm Đà Lạt MIÊN DU viết bài: “Đà Lạt như áng mây trôi...!” (CA, 2002) trong đó nhắc đến Cư Dị là tên con đường trong Viện Đại Học Đà Lạt, Vọng Tưởng là tên chiếc cầu nhỏ bắc qua con suối nhân tạo và Năng Tĩnh là tên Nguyện Đường trong Viện Đại Học Đà Lạt:

“Đà Lạt ơi!
Ta trở về lòng vô cùng bỡ ngỡ
Xuân Hương buồn, đồi mộng chẳng còn mơ
Giảng Đường sầu con đường xưa mờ dấu
Lòng ngậm ngùi, hồn bỗng nhớ ngày thơ

Chiều Giảng Đường đứng ngắm giọt sương rơi
Thung Lũng mờ Tình Yêu như vẫy gọi
Đường Cư Dị, ta nhẹ bước bồi hồi
Kia con suối chảy qua cầu Vọng Tưởng

Mỗi bước đi ta đếm sỏi trên đường
Viên đá cuội lăn tròn theo trí nhớ
Em còn đó, Năng Tĩnh xưa còn đó
Nhưng tên gọi... chừ sao nghe xa lạ !?

Đà Lạt ơi! mối tình đầu dang dở
Ta yêu em, tình chỉ viết thành thơ
Rời tay nhau ta mang theo mộng vỡ
Nay trở về, lòng nuối tiếc ngẩn ngơ

Đời của ta như đám bèo trôi dạt
Bao cuộc tình như một áng mây trôi!
Chiều hôm nay trên Giảng Đường nắng nhạt
Nhớ em xưa, hồn nhuộm thấm đơn côi!”

 LAM PHƯƠNG
   
     Hình ảnh thành phố sương mù cũng luôn mãi nức nở với những mối tình buồn bã, đơn côi trong nhạc LAM PHƯƠNG. Hãy nghe bản nhạc “Đà Lạt cô liêu”:

     “Chiều lên. Cho đây khóc đó. Nắng lên khi mình mất nhau. Mây ơi trôi đến phương nào? Dừng chân chia bớt cơn sầu. Giọt buồn long lanh phiến đá. Vỡ tan trong lòng nước xanh. Người đi cho mắt thâm sâu. Có ai quên thuở ban đầu?
      Đời thay như chiếc áo, tình không nơi nương náu. Trên thành phố bâng khuâng, mỗi chiều, mỗi chiều em về. Gót nhỏ in trên lá, phủ quanh con đường mòn. Với nỗi buồn mênh mông.
     Đà Lạt đau. Ai hay? Ai biết? Nhớ anh thông già hắt hiu. Dâng theo con nước ban chiều. Hồn em cũng lắm tiêu điều. Còn đâu trăng thanh suối biếc? Bóng chim xa đồi ái ân. Rừng xanh tan tác cô liêu. Nhớ anh sương phủ bóng chiều.”

HÀ LY MẠC

     HÀ LY MẠC (Võ Đăng Diệu), khoác áo quân nhân, cư ngụ lâu năm tại thành phố nên khi xa xứ nặng lòng tưởng nhớ tới chốn cũ, cảm tác đặt bút viết bài thơ “Đà Lạt với tôi”:

“Quên làm sao được xứ mù sương
Sánh bước bên em giữa phố buồn
Ngắm ánh trăng soi trên tóc lụa
Em cười hoa nở ngọt môi hương.

Đà Lạt có sa mù buổi sáng
Có đồi non điểm phấn thông vàng
Có người em gái đôi môi thắm
Má ửng hồng tươi trắng mịn màng.
Đà Lạt với đồi thương núi nhớ
Với tình em mướt tựa ngàn thông
Có hồ nước biếc ngồi than thở
Thung lũng tình yêu với suối vàng.

Làm sao nói hết nỗi lòng tôi
Em hỏi nhớ không? - Miễn trả lời!
Chỉ thấy hồn tôi vương vấn lệ
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn mãi em ơi.

Rồi cũng như lòng em vậy thôi
Bao đêm thức trắng ngắm sao trời
Thèm nghe nhạc dế trong đêm vắng
Trăng ở bên này cũng biếng soi.

Đà Lạt bây giờ xa xôi quá
Nửa vòng trái đất với Cali
Bao giờ thấy lại Non Sông Việt
Chắt lưỡi chao ôi! - Biết nói gì.

Thôi em đừng hỏi nhớ hay quen
Quặn thắt lòng tôi tan nát thêm
Thung lũng Hoa Vàng, vàng vọt lắm
Nhớ non nhớ nước nhớ tình em.”

     HÀ LY MẠC luôn khắc khoải mơ về cảnh cũ và trong kiếp sống tha hương luôn nhung nhớ rồi tự hỏi “Đâu trời Đà Lạt” (1994):

“Bên này bờ biển Thái Bình Dương
Trông cõi mờ xa vọng cố hương
Chỉ thấy trùng trùng làn sóng vỗ
Đâu trời Đà Lạt với mù sương?

Tôi gọi tên em! Tôi gọi em.
Núi rừng xanh biếc đỉnh Lâm Viên
Đồi Thông Hai Mộ; buồn Than Thở
Nặng gánh non sông trĩu muộn phiền.

Tôi gọi về em Đà Lạt ơi!
Bao giờ ngắm lại ánh vàng tươi
Chiều vương màu nắng trên đường phố
Rọi nước hồ Hương đẹp tuyệt vời.
Ước gì tôi được ôm Đà Lạt
Để cõi lòng mình bớt quạnh hiu
Thủy Tạ bên em ngồi hóng mát
Nghe Linh Sơn Tự vọng chuông chiều.

Chao ôi! Bao chuỗi ngày thơ mộng
Vụt thoáng qua rồi hỡi tuổi xanh
Lê gót phong trần đầu tóc bạc
Ly hương nuốt lệ đón mừng Xuân…”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Miên Du Đà Lạt, Lam Phương & Hà Ly Mạc_ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ _#42)