Phố Xưa Đà Lạt Bây Giờ _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

dalat_1.jpg - 544.83 Kb

PHỐ XƯA ĐÀ LẠT BÂY GIỜ
 
Phố xưa chừ đã khác nhiều
Chỉ cơn mưa vẫn giống chiều hôm xưa…
 
Có cô con gái sầu mơ
Quán bia ôm bóng đèn mờ lung linh
Những chàng trai Thượng trai Kinh
Uống bia như trút cái bình hư không 
Đồi cao con ngựa nhớ rừng
Hí nghe đứt ruột giữa bông hoa quỳ
Đá từng tảng mặt lưu ly
Mưa rơi không biết có tê tới lòng…
 
Cô con gái má hồng hồng
Tưởng hoa đào cũ muốn bồng làm sao!
Đi ngang muốn nói tiếng chào
Mà thôi phố cũ ai nào người xưa?
Mà thôi…người đó qua đò
Trăm năm mình lỡ giấc mơ, lâu rồi
Về đây như ngựa trên đồi
Hí cho đứt ruột ôi người cố nhân!
 
Hoa quỳ nở cuối mùa Xuân
Nắng hôm qua chắc ngập ngừng đợi mưa?
Mưa Đà Lạt mưa lưa thưa
Cơn mưa bất chợt đầu mùa Hạ ơi…
Tôi về tôi chẳng là tôi
Đến tôi cũng lạ, huống người hỏi han!
Mỏi chân đứng tựa hành lang
Nhìn mưa nhỏ giọt, nhìn nàng tiếp viên…
 
Nóc Nhà Thờ như có nghiêng
Hay con gà muốn làm duyên với trời?
Một hồi chuông vỡ và rơi
Con gà chới với mưa trời cứ mưa…
 
TRẦN VẤN LỆ

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Lục Bát Phố Xưa Đà Lạt Bây Giờ _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)