Phạm T.M, Huỳnh Sơn, Trịnh Nam Sơn & Trần Thị Xuân Lan _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#47)

  • PDF

dalat_2.jpg - 18.49 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
     KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

PHẠM T.M.

     PHẠM T. M. tưởng nhớ về Đà Lạt của những ngày xa xưa yêu dấu như “một đóm than hồng”:

     “...Thành phố đã để lại những dấu ấn sâu đậm trong lòng tôi là Đà Lạt. Đà Lạt. Tôi không cất tiếng khóc chào đời ở đấy. Tôi không được nuôi dưỡng lớn lên hoặc sinh sống làm việc ở đấy. Nhưng từ tuổi hiểu biết, từ thời ký ức cho phép tôi ngược dòng nhớ lại, cái nhớ đầu tiên của tôi là nhớ về Đà Lạt. Đà Lạt chất đầy trong tâm khảm tôi. Và giống như một đóm than hồng đã được ủ kín bởi một lớp tàn tro, khi có dịp nó sẽ bùng cháy lại, để tôi có thể nhớ lại tuổi trẻ của chính mình với Đà Lạt…

     Đà Lạt ở trên cao, một thành phố cao nguyên thơ mộng, thành phố của tình yêu và nỗi nhớ. Một nhạc sĩ đã đặt cho Đà Lạt cái tên là “Thành phố buồn” và “chưa đi đã mỏi”, nơi những dòng suối khơi nguồn từ những lòng đá, nơi những rừng thông bất tận ở trên những sườn đồi, nơi những con dốc lên xuống nhiều khi phải “leo” chứ không phải là đi nữa -có tên gọi là “những con dốc tình nhân”- nơi những mặt hồ có sương chiều thả giọt, nơi những thác nước đổ mạnh tung bọt trắng xóa…

     Nắng Đà Lạt trong vắt vào những buổi trưa đẹp trời. Đứng trên đồi cao, ta có thể nhìn ngắm bao quát cả thung lũng thành phố như một bức tranh vẽ, với hồ Xuân Hương ở chính giữa và hai ngọn núi Langbian ở chân trời.

     Hồ Xuân Hương chỉ là một hồ nhân tạo. Ngày xưa, một con suối thiên nhiên chảy qua và đã được chận lại bằng một cái đập nước, đó là cầu Ông Đạo, và hồ Xuân hương đã trở thành nét độc đáo của trung tâm thành phố Đà Lạt với tất cả sự quyến rũ của một thắng cảnh nên thơ. Chung quanh hồ có những hàng cây thông tây, và đêm đến thì có cảnh “đi bên hồ nhìn sang bên kia, ánh đèn lấp lánh xanh đỏ, với những ngọn đèn néon phản chiếu lung linh giống như bông gòn...” như lời người bạn tôi đã diễn tả trong một buổi tối đi dạo bờ hồ.

     Trên hồ có những pê-đa-lô hình thiên nga để những cặp uyên ương thả hồn theo mây nước . Nhà Thủy Tạ là nơi hẹn hò của trai thanh, gái lịch ở cạnh hồ. Trên đườn đi vào có một vườn hoa rực rỡ, tươi thắm được chăm sóc rất chu đáo. Thác Cam Ly cạnh hồ Xuân Hương chảy từ từ. Nước Cam Ly chính là từ hồ Xuân Hương chảy xuống cộng thêm một nhánh suối nhỏ đổ vào.

     Đi qua cầu Ông Đạo là con đường đi vào phố chợ, ngôi chợ hai tầng khá khang trang. Bên trái chợ là bến xe, phía trên nữa là rạp hát Hòa Bình. Đi tiếp bờ hồ rồi leo dốc sẽ đến ngôi trường nữ nổi tiếng ở Đà Lạt, trường Bùi Thị Xuân, trước khi lên Viện Đại Học Đà Lạt. Khi quẹo trái, đổ dốc xuống thì đi qua Chùa Linh Sơn và Trường Bồ Đề. Ba ngọn đồi cỏ hoang ngập lối (khi bước đi “cỏ non phơn phớt ôm chân mình”) là vùng đồi nổi tiếng mệnh danh là Đồi Cù ở ngay bên hồ Xuân Hương. Khá xa trung tâm thành phố có hồ Đa Thiện rất thơ mộng với con đường dẫn vào Thung Lũng Tình Yêu, ngập đầy xác lá vàng vào mùa thu. Chỉ có lá ở Đà Lạt mới đích thực là lá vàng mùa thu để ta ngắm nhìn.
 
    Đà Lạt còn có Hồ Than Thở với Đồi Thông Hai Mộ, một cảnh trí khá buồn, nhưng hễ đã đến Đà Lạt, thì không một du khách nào lại không ghé qua. Những thắng cảnh khác ở xa Đà Lạt như thác Prenn ở chân đèo Prenn. Ngay trong đèo Prenn là dòng suối Datanla hoang dã, từ khung cảnh núi rừng hoang vu với ghềnh đá bọt nước tung trắng xóa, đến khe suối với tường đá sừng sững hai bên. Ngoài ra còn có thác Gougah và Pongour rất hùng vĩ.

     Đi xa hơn nữa là đến Trại Hầm, D'ran và đèo Ngoạn Mục; đèo này gần Nha Trang, để xuống Song Pha, rồi gặp Quốc Lộ 1, bên phải là Dinh của Cựu Hoàng Bảo Đại.

     Trở lại trung tâm thành phố là nhà thờ Đà Lạt. Ngôi thánh đường này rất đẹp, màu gạch tươi viền trắng nổi bật trên màu xanh đậm của lá cây thông ở hai bên nhà thờ. Trên cây thánh giá ở ngọn tháp chuông là con gà của cột thu lôi làm cho ngôi giáo đường này được gọi là “Nhà thờ Con Gà”. Đi tới chút nữa sẽ là thư viện thành phố và dẫn tới khách sạn Langbian Palace... Và còn nhiều nơi chốn nữa.

     Đà Lạt đẹp không bút nào tả xiết, đẹp cả bốn mùa và suốt ngày. Cảnh đẹp ấy đã là nguồn cảm hứng vô tận cho những văn nhân, thi sĩ của nhiều thời. Ở Đà Lạt, buổi sáng thả bộ khu phố chợ, áo len kéo cao cổ, buổi trưa là ở Hồ Xuân Hương, đi một vòng dưới bóng liễu rủ, buổi chiều là ở những quán giải khát với những ly cà phê đậm mùi. Rồi đêm khuya nằm nghe gió hoặc mưa Đà Lạt rót qua hay rơi xuống mái nhà. Tiếng gió tiếng mưa Đà Lạt là những âm thanh tuyệt vời nhất.”

     PHẠM T. M. bộc lộ nỗi lòng thầm kín của mình:

     “Đà Lạt bây giờ xa, tôi vẫn luôn ao ước trở về “Đà Lạt của tôi” để được đi lại trên những con đường nên thơ, trông thấy lại những khung cảnh thân yêu quen thuộc. Biết lúc nào là thời điểm để thực hiện những điều mơ ước?! Cũng như đến khi nào ta mới có dịp trở về Đà Lạt để sống lại những ngày tháng đẹp nhất của một thời xa?”

 

HUỲNH SƠN

     HUỲNH SƠN bộc lộ tình mình với thành phố cao nguyên nơi mình đã từng cư ngụ một thời khi viết bài “Nhớ Đà Lạt” là nơi mà nhà thơ coi như một “cõi thiên đường”:

“Đa Lạt ơi! Làm sao tôi quên được!
Lũng, đồi mơ, suối mộng xứ Cao Nguyên
Khí hậu mát trong lành, hoa cỏ lạ
Vườn rau xanh, người chất phát hiền hòa

Con suối nhỏ chảy qua lòng thành phố
Lặng lờ trôi xuôi đổ xuống Cam Ly
Nước gặp đá tung mình bay trắng xóa
Thanh âm vang ngàn vạn tiếng thầm thì

Rồi róc rách reo vui qua ghềnh đá
Để xa dần khuất dạng dưới non xanh
Cảnh thiên nhiên như bức tranh thủy mặc
Ai đi xa mà quên lãng cho đành       
Có những sáng sương mờ xuyên nắng sớm
Bay la đà trên những dãy đồi, nương
Ai muốn lạc như ngày xưa Lưu, Nguyễn
Về nơi đây non nước giống thiên đường

Có những chiều trời trong vàng nắng ấm
Lên đồi Cù nằm xuống thảm nhung xanh
Nghe cành thông đong đưa theo gió núi
Reo vi vu như điệu hát ân tình

Có những tối mưa phùn bay nhẹ hạt
Thú trần gian đi tản bộ dưới mưa
Những hạt nước từ nền trời tươi mát
Ru lòng mình êm ả tựa bài thơ

Nghe thấm lạnh thì dừng chân ghé quán
Cốc cà phê nhìn những giọt huyền rơi
Nhạc du dương, ánh đèn mờ hư ảo
Hồn lâng lâng đủ lạc bốn phương trời

Còn nhiều lắm làm sao tôi kể hết
Cõi thiên đường thơ mộng chẳng riêng tôi
Xa xôi gọi lời yêu thương tha thiết
Ôi quê hương!
Ôi Đà Lạt!
Muôn đời!”

     Lòng nhung nhớ Đà Lạt vẫn còn đậm nét trong bài thơ “Dáng Tết quê xa”. HUỲNH SƠN viết trong đoạn cuối:

“Ôi xa rồi, xuân địa đàng quê cũ
Buồn ơi buồn xuân xứ lạ trời đông
Kỷ niệm xưa chập chờn trong ký ức
Đà Lạt ơi! Niềm thương nhớ ngập lòng!”

     Rồi trong bài thơ “Những ngày Thu nhớ thương Đà Lạt” ở hai đoạn cuối nhà thơ tỏ lòng ước mong có dịp trở về chốn cũ:

“Quê tôi suối đẹp, non xinh
Vì đâu nên nỗi ta, mình xa nhau
Nhớ về nghe chạnh lòng đau
Lệ khô, tròng lạnh, mắt màu tuyết pha
Thân giờ nắng xế chiều tà
Làm thân lưu xứ xót xa phận mình
Bao giờ sáng lại bình minh
Ta về thắm lại nghĩa tình ngày xưa.”

 

TRỊNH NAM SƠN

     Nhạc sĩ TRỊNH NAM SƠN ghi lại nỗi nhớ nhung về thành phố cao nguyên xa xưa với lời thật tha thiết, như nói lên hộ những người Đà Lạt tha hương khác trong bản “Tình yêu cho Đà Lạt”  ghi năm 1988 với lời ghi chú “Thân tặng cho người Đà Lạt”:

     “Đà Lạt ơi tôi biết em từ thuở nhỏ. Cùng em năm tháng sưởi ấm nhau bằng môi khô, Và Đà Lạt ơi biết em có Hồ Xuân Hương.
     Và tận rừng sâu biết em có Hồ Than Thở,
     Có em Danhim, có em CamLy bên cạnh rừng thông cao.
     Này Đà Lạt ơi em đã trong tôi trọn một đời. Để khi xa cách mới thấy cõi lòng chơi vơi.
    
Và Đà Lạt ơi nhớ em núi rừng xanh mãi.
     Và Đà Lạt ơi nhớ em sương về lạnh giá,
     Hãy cho tôi xin. Hãy cho tôi xin. Xin lại ngày xa xưa.
     Tôi đã yêu em, yêu hoa anh đào vào Đông.
     Yêu cánh hoa sim màu tím và thung lũng hồng,
     Rồi khi trời thu yêu những lá vàng nhẹ rơi.
     Tôi sẽ không quên thánh đường trên ngọn đồi cao.
     Và những vườn hoa bốn màu.
     Này Đà Lạt ơi suốt đời tôi sẽ yêu em
     Này Đà Lạt ơi suốt đời tôi sẽ không quên!”

 

TRẦN THỊ XUÂN LAN

     Thư viết từ Hoa Thịnh Đốn vào mùa xuân năm 1994 gửi cho người em gái ở Đà Lạt, TRẦN THỊ XUÂN LAN nhắc lại kỷ niệm xưa với lòng thiết tha mong ước được trở về thăm thành phố cũ nơi mình đã từng theo chồng lên sinh sống tại đây một thời gian. Sương mù nơi đất khách gợi nhớ đến cảnh mù sương Đà Lạt:

     “Mỹ Linh nhớ không, ngày anh chị đổi lên Đà Lạt với cháu đầu lòng chập chững, trời Đà Lạt đẹp đẽ mở rộng trong lòng chị. Vì mê Đà Lạt, anh chị đã quyết định bỏ Sàigòn phồn hoa tới miền cao nguyên thơ mộng. Mỹ Linh biết không, anh chị đến ở căn biệt thự xung quanh trải dài những ruộng dâu, vườn cải, đồi thông thấp thoáng, và trên kia là trường trung học lớn của thành phố…

     Từ ngày đến đây chị vẫn thầm nhủ trong lòng, chỉ có mùa thu là chị dành riêng cho Đà Lạt, riêng Đà Lạt mà thôi! Nếu có em ở đây, chắc chị sẽ cầm tay em, chỉ cho em thấy Đà Lạt hiện hữu rất gần chị em ta. Đâu đó trong sóng nước dòng Potomac, đâu đó trên đường về Front Royal, đâu đó xóm Hà Đông ẩn hiện, đâu đó Đa Thiện của chị mà sau này anh chị bỏ ngôi trường lớn về ngôi biệt thự sau trường đại học, đâu đó đường đi vào Thung Lũng Tình Yêu, đâu đó và đâu đó... thoáng hiện và thoáng mất... Hôm nay trên đường đi làm, thành phố của chị ngập sương mù, đúng là những sáng sương mù của Đà Lạt. Chị ngập lụt giữa dòng đại dương sương mù và để lòng mình trôi bềnh bồng về Đà Lạt dấu yêu. Em biết đó, Đà Lạt của chị không phải là mối tình dang dở, mà với Đà Lạt là hạnh phúc quá tràn đầy.”

     Tình với Đà Lạt quả thật rất mãnh liệt, tưởng như đang trở về:

     “Mới nghĩ đến đó mà đã thấy nao nức tưởng như đang ngồi chuyến xe đò Sài Gòn - Đà Lạt. Xe đò đang trèo dốc, quanh co vào Liên Khương, băng qua vùng thác Prenn rồi lên đèo vào thành phố. Thông xanh vây phủ, chị như ngửi thấy mùi thơm của lá thông quen thuộc suốt dọc đường đi. Và em thấy không, vài ngôi biệt thự đã ẩn hiện quanh đèo báo hiệu đang đến Đà Lạt. Chắc chị sẽ hét lên: “Đà Lạt của ta đây rồi!” Có lẽ chị sẽ xin dừng lại bỏ giày đi chân không trên lá thông. Chắc chị sẽ cúi xuống hôn mảnh đất dấu yêu và cám ơn Thượng Đế còn cho ta tồn tại đến ngày thấy quê hương.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Phạm T.M, Huỳnh Sơn, Trịnh Nam Sơn & Trần Thị Xuân Lan _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#47)