Nguyên Tánh, Kiêm Thêm, Nguyễn Anh Tuấn & Phạm Công Thiện _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#48)

  • PDF

1_thunglung_tinhyeu1.jpg - 75.39 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

NGUYÊN TÁNH

     NGUYÊN TÁNH nhớ về Đà Lạt một cách thật độc đáo, những người ở các thành phố khác của Việt Nam chắc phải chau mày:

     “Mười ba năm tôi đã quên hẳn quê hương và mất hết mọi liên lạc với tất cả những gì gọi là Việt Nam. Tôi còn tệ hơn cả một tên vong quốc. Tất cả gốc rễ chằng chịt nuôi dưỡng tôi lớn khôn đến ngày hôm nay đã bị chém đứt hết. Tôi căm thù mấy chữ “dân tộc tính”. Tất cả lịch sử Việt Nam đã chết trong tôi. Tôi muốn cả nước Việt Nam bị tiêu diệt và chỉ chừa lại thành phố Đà Lạt mà thôi. Chỉ có Đà Lạt mới xứng đáng là Việt Nam trong tất cả mọi ý nghĩa thiêng liêng nhứt và thơ mộng nhứt của Việt Nam. Hãy để tất cả thế giới bị tiêu diệt và chỉ xin chừa lại Đà Lạt và Tây Tạng. Đối với tôi Đà Lạt là Tây Tạng, cái gì cao nhứt và hoang vu nhứt của đời tôi: sông Cửu Long bắt nguồn từ vùng núi cao của Tây Tạng.”

KIÊM THÊM

     Hãy nghe tâm sự của KIÊM THÊM nói về bối cảnh Đà Lạt như một chốn “thiên đường của hạnh phúc”, một “thành phố thần kỳ” nơi đó từng gợi hứng sáng tác lai láng cho biết bao văn nhân thi sĩ lẫn nhạc sĩ:

     “Khi Hàn Mặc Tử viết “Đà Lạt trăng mờ”, để cố tìm về những nỗi xao xuyến ảo huyền đang quyện lấy hết cả một vòm trời thơ mộng vùng Tây nguyên, thì cũng sực nhớ ra rằng: Mỗi một cành liễu rủ, mỗi cơn sóng gợn, mỗi giọt sương khuya ở nơi đây, tất cả đã gói trọn một thứ yêu thương liêu trai, điên loạn.

     Khi Nguyễn Thị Hoàng đắm say ôm chặt lại “Vòng Tay Học Trò”, đam mê những phút thật cuồng si, xác thịt, bất chấp hết cả thị phi, bỉ thủ; bất chấp mọi tiếng bấc tiếng chì, thì cũng chỉ mong sưởi ấm lại con tim từng nồng cháy không chút dối gian, kiểu cách; điêu ngoa! Đời nhẹ như mây khói; Un certain sourire!

     Khi Hoàng Nguyên đã nỡ bỏ Đà Lạt ra đi, với bao nhiêu khắc khoải, xót xa, thì cũng mong sao “Ai lên xứ Hoa Đào” ngày xưa của mình, để cố tìm lại nét diễm kiều, mắt môi của người mình nhớ, mình thương. Đà Lạt vốn là chất trữ tình. Người con gái Đà Lạt đã mơ mộng gì? Sau cái dáng hình khép nép đó? Hay là, chỉ còn ghi lại những vết hằn năm tháng của mong chờ, cuồng hận, si mê.

     Khi Phạm Mạnh Cương tự mình ẩn dấu trong “Thung Lũng Hồng”, sống tạm dung nơi núi rừng rét mướt, là cốt tìm lại những ai cùng “lận đận bên trời một lứa”. Trước sau gì thì Đà Lạt cũng vẫn là vùng trú ẩn an toàn thật ấm nồng, thật say đắm cho những đôi tình nhân, sau khi đã trải qua bao nhiêu hệ lụy, ngược xuôi của cuộc đời?

     Và cứ như thế, mà không biết bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật dựng lên ròng rã mấy chục năm qua, thì cái bối cảnh Đà Lạt bao giờ cũng là “Thiên đường của Hạnh phúc”.

     KIÊM THÊM hồi tưởng lại những kỷ niệm xa xưa của mình:

     “Đà Lạt: Thành phố buồn.

     Ở đây, đồi núi chập chùng, lối đi quanh co muôn vạn nẻo. Những lối mòn dẫn vào trong láng, trong “buôn” để đắm say nhìn nàng Sơn nữ ngại ngùng nhìn về Phố Thị. Đà Lạt có những chiều cuối tuần xuôi ngược, nôn nao tìm về một điểm hẹn hò, một giây phút gần gũi yêu thương, hay ngỡ ngàng trước một lời giã biệt.
 
    Đà Lạt: Thành phố Tây phương.

     Những cô gái khép nép sau những ô cửa nhỏ, dáng ấp yêu trong lứa xuân thì, những chiều trốn học để dìu nhau trên đồi Domaine de Marie. Đà Lạt những đêm đốt lửa rừng; ngồi kề bên nhau tìm hơi ấm bên bếp lửa hồng, rồi hát vang giữa rừng khuya, chào mừng một Tráng sinh vừa lên đường, hay một thiếu nữ vừa tuyên lời hứa…

     Đà Lạt bây giờ chỉ còn những nhạt nhòa, lãng đãng trong tận cùng trí nhớ… Cuối cùng, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Đà Lạt là điểm cuối cùng của hẹn hò, và cũng là điểm khởi đầu của một tình yêu… Đà Lạt trở thành chất diễm tình cho khách lãng du khắp bốn phương trời. Không thể nào và không bao giờ đánh mất thành phố thần kỳ này trong niềm thương, nỗi nhớ.”

NGUYỄN ANH TUẤN

     NGUYỄN ANH TUẤN nhớ về thời xa xưa khi còn trai trẻ sống tại Đà Lạt với bao kỷ niệm:

     “Nơi đó, có nắng ấm nồng nàn như hơi thở của Cha trời Mẹ đất. Nơi đó có muôn ngàn tiếng ríu rít, líu lo của chim chóc. Nơi đó có cỏ cây hoa lá hiện đến rực rỡ như sự hiện diện thiêng liêng của Thượng Đế. Nơi đó có tiếng gió vi vu, vi vu êm dịu như tiếng thở than của những mối tình tan vỡ. Nơi đó có hương thơm ngào ngạt tỏa ra từ chim muông, tỏa ra từ những hang động màu xanh, tỏa ra từ những cái nhìn chan chứa, tỏa ra từ những trái tim nóng bỏng con người, để tạo ra một hòa diệu tuyệt vời, giữa hoa lá và chim muông, giữa trái tim con người và vũ trụ bao la để tạo ra những Kosmos như niềm ước mơ của Pythagore, để tạo ra nhất thể như niềm mơ ước của Jesus, của Thích Ca, của Lão Tử, của Khổng Tử, của những triết gia, thi sĩ và nghệ sĩ chân chính của con người. Nơi đó có rừng thẳm non cao và kỳ bí như dòng đời. Nơi đó có những dòng suối nhỏ chảy lặng lẽ dịu dàng như những đàn con gái ríu rít bên nhau trong những giờ tan học. Đó là những con suối mang nước từ những đỉnh núi cao về với hồ Than Thở, về với thác Cam Ly, về với hồ Xuân Hương suốt đời lung linh trong trái tim con người…

     Ồ! cũng tại những nơi đó, những đám mây trắng suốt ngày quấn quít bên những cội thông già trên những đỉnh núi cao để cùng hót với chim muông để cùng lả lơi với gió trăng, để cùng mơn trớn dịu dàng những đồi cỏ non, xanh mơn mởn như những dòng suối tóc của những nàng con gái đang say đắm ngây ngất trong cánh tay của những yêu thương thơ dại, ban đầu. Ngước nhìn nhất thể như những con nai vàng ngơ ngác trên những hốc đá phủ lớp xanh rêu.”

PHẠM CÔNG THIỆN
     
     PHẠM CÔNG THIỆN viết tại Toulouse (Pháp) năm 1980:

     “Toulouse chiều nay rất buồn. Lại uống từng chùm nho đỏ đến nhớ ngàn xưa đến ngàn sau. Trời Toulouse chiều nay trở thành Đà Lạt. Đà Lạt, Đà Lạt, ta đã lang bang khắp mọi nẻo trời chín phương Phật, nhưng chưa bao giờ tìm lại Đà Lạt của mấy triệu bồ câu gù bên cạnh đồi chùa Linh Sơn. Trung hữu ấm.

     Đà Lạt là hồn của Việt Nam. Huế, Sài gòn, Hà nội, vứt đi tất cả… vào xọt rác - “xọt rác lịch sử”. Đà Lạt vẫn còn đó, như những chùm hoa vàng nở tung ra và nuôi giấc mộng thiên thu của con ong vàng đã chết từ vạn đại…
 
    Đà Lạt, và vẫn chỉ Đà Lạt.

     Hơn thế nữa, Đà Lạt không phải chỉ là Đà Lạt ở trên vùng cao nguyên nào đó ở Việt Nam. Đà Lạt là một buổi chiều nào đó trên khắp mặt đất này, khi mà tâm hồn mình trở thành một cái gì rất mênh mang, rất chậm rãi, thu vén lại trên đốm lửa bâng quơ, se sẽ tê tái một chút buồn rộng rãi, căm căm một nỗi khổ không ràng buộc, lóe rực lên một thoáng bình an trên đỉnh cao và mong manh như chân đỏ bồ câu trên thượng tứ…

     Đà Lạt, và vẫn chỉ là Đà Lạt.
 
    Hơn thế nữa, Đà Lạt không phải chỉ là Đà Lạt ở trên vùng núi cao nào đó ở Việt Nam. Đà Lạt là trung hữu ấm, khoảng trống rỗng lóe rực giữa sống và chết, giữa chết và sống lại, giữa một giây phút rất quyết định nào đó, quyết định đi về thượng đỉnh chân trời hay rơi về hạ uyên lưu...

     Lóe rực lên một luồng ánh sáng, trên núi cao và mong manh như khí âm nhợt nhạt giữa rừng rêu xanh...”

     Sau một buổi gặp gỡ với Phạm Công Thiện trong một ngày nào đó NGUYỄN ANH TUẤN kể:

     “Sau đó, chúng tôi đã đi với nhau suốt ngày và chúng tôi chỉ nói với nhau về Đà Lạt. Thiện mơ ước “Chúng ta sẽ về Đà Lạt và chúng mày sẽ xây cho tao một ngôi chùa nhỏ hay cho tao vào một tu viện nào đó để sống hết quãng đời còn lại.” Nhưng Thiện còn nhắc nhở tôi “Nhưng thỉnh thoảng phải đến đón tao đi uống rượu và chở tao đi vòng vòng bờ hồ chơi, nghe Tuấn... và nhớ giới thiệu vài cô bé xinh xinh.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Nguyên Tánh, Kiêm Thêm, Nguyễn Anh Tuấn & Phạm Công Thiện _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#48)