Hồng Liên, Nguyễn Xuân Thiệp, Hứa Hoành & Phong Vũ _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#49)

  • PDF

180625_1446447741111_1830704196_800916_1520358_n.jpg - 209.68 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

HỒNG LIÊN

     HỒNG LIÊN viết lại kỷ niệm những ngày xưa cũ tại Đà Lạt khi mình còn nhỏ, ngày đó “tôi 14, 15 tuổi”:

     “Cuối đông năm ấy, Đà Lạt lạnh hơn bao giờ hết, hơn cả những mùa đông cũ. Còn quá bé để nhớ thế nào là cái lạnh của miền Bắc, tuy nhiên tôi liên tưởng đến cái lạnh Việt Bắc trong chuyện ngắn thật cảm động “Con sâu” của Lan Đình.
     Trời cao trong vắt, lá thông xanh biếc, những nụ hoa đào bắt đầu nhú hồng lên. Từ những nụ hoa này mà thầy tôi, ông Hoàng Nguyên, trong giờ dậy nhạc đã viết thành những câu hát tình tứ: “Ai lên xứ hoa đào, đừng quên mang về một cành hoa” và “Ngày nào dừng chân phiêu lãng, khách ngất ngây thấy hoa nở trên má ai.”
     Nhà tôi cách trường khoảng hơn một dặm, nằm dưới thung lũng, giữa hai đồi thông. Phương tiện di chuyển của phần lớn học sinh Đà Lạt là đi bộ. Tôi thường đi tắt qua lối sau nhà của Hoàng Anh Tuấn… Đi qua giòng suối bằng một cây cầu nhỏ, cầu Bá Hộ Chúc. Buổi sáng, trời lạnh, sương bốc lên mờ mịt, đi qua cầu bước lẫn vào sương như trong tranh Tàu. Những ngày sương mù trên cầu Golden Gate làm tôi nhớ Đà Lạt vô cùng. Golden Gate đẹp nhưng không bé nhỏ, tình tứ và thơ mộng như Đà Lạt.
     Không biết hôm nay thầy Phạm Công Thiện có đi dạy không? hay đã tự tử chết đêm qua!”

NGUYỄN XUÂN THIỆP
    
     NGUYỄN XUÂN THIỆP ghi lại kỷ niệm chuyến lên Đà Lạt lần thứ nhất, cùng một người bạn là PHAN THANH THƯ, cả hai đóng vai du khách:

     “Tôi đến Đà Lạt lần đầu tiên vào mùa xuân năm 1957. Cùng với ông bạn Phan Thanh Thư… Tết năm ấy, 1957, nổi hứng hai đứa chúng tôi rủ nhau lên Đà Lạt chơi. Đến thành phố vào lúc ban đêm, không tìm ra khách sạn, hai đứa phải liều gõ cửa một ngôi nhà trên đường Hàm Nghi, chỗ dốc lên trường Bùi Thị Xuân. Chủ nhà, một người đàn ông ngoài năm mươi, cho chúng tôi ở nhờ mà không lấy một đồng nào cả. Đêm ấy, lần đầu tiên tôi nhìn thấy một thành phố quá đỗi kỳ ảo. Những ngọn thông cao vút, nhà xây tầng tầng, những khung cửa sổ bật sáng trong đêm. Con trai ông chủ nhà bảo là trông giống một chiếc tàu thủy khổng lồ, cỡ tàu Titanic trong phim. Mà quả đúng như vậy. Hình ảnh đó còn lại mãi với tôi sau này.”

     Kể về chuyến lên Đà Lạt lần thứ hai với tư cách một nhà giáo:

     “Hồi đó tôi đi chấm thi, ngụ tại trường Trần Hưng Đạo. Mùa hè, những trận mưa như niềm hoan lạc của trời đất, làm rừng thông rực sáng long lanh. Và những cây mimosa lấp lánh ánh bạc trong mưa. Những buổi chiều đi dạo phố, vào một quán cà phê, chợt thấy mình là thi sĩ đang chờ Apollinaire ghé đến nói chuyện văn chương (!). Buổi chiều cuối cùng trước khi rời Đà Lạt, vào mua hàng lưu niệm ở tiệm Liên Thanh trên dốc Duy Tân, cô bán hàng -có lẽ cũng là cô chủ - lúc ấy đang học ở Yersin, ngỏ ý ngày mai sẽ đi tiễn chân ở bến xe. A, khi người ta còn trẻ và nhiều mơ mộng...”

HỨA HOÀNH

     HỨA HOÀNH cũng ghi lại kỷ niệm với Đà Lạt từ khi còn đi học, đến khi làm nhà giáo rồi cho tới khi trở thành một quân nhân:

     “Đà Lạt là thành phố của tuổi trẻ, tình yêu và kỷ niệm. Ai đã đến đó một lần, chắc chắn sẽ giữ mãi trong lòng những hình ảnh và kỷ niệm thân thương. Thuở còn đi học, tôi có đến Đà Lạt vài lần. Sau này ra trường đi dạy học, thỉnh thoảng tôi ra thăm Đà Lạt vào những ngày hè. Rồi đến khi nhập ngũ, vừa mãn khóa học ở Thủ Đức, tôi lại được lên Đà Lạt sống cuộc đời vừa là quân nhân vừa là nhà giáo, gắn bó với Đà Lạt gần suốt 7 năm. Do đó đối với tôi, Đà Lạt có nhiều kỷ niệm khó quên.
     Khung cảnh Đà Lạt là một thế giới đầy cảm hứng, hài hoà giữa thiên nhiên và sự kiến tạo của con người. Ai từng ở Đà Lạt khi đi xa cũng nhớ về nó. Đà Lạt là đất của vua chúa, của hoàng triều cương thổ. Không kể Huế, kinh đô nhà Nguyễn, không nơi nào trên đất nước miền nam Việt Nam in đậm dấu vết của hoàng gia bằng Đà Lạt.”

     Trong một bài khác HỨA HOÀNH viết:

     “Trước cửa nhà, nhìn qua bên kia đồi, mấy biệt thự mái ngói đỏ au. Theo một con đường đất đỏ ngoằn ngoèo đẫm ướt sương đêm là hình ảnh quen thuộc mỗi buổi sớm mai. Buổi sáng hay chiều đều có cái thú riêng của nó mà những người ở Đà Lạt lâu năm mới tìm thấy riêng cho mình. Mùa mưa, vừa thức giấc, sương mù còn tỏa trên các thung lũng một màu trắng đục. Thấp thoáng xa xa, mấy cái nhà sàn ẩn hiện như trong bức tranh thủy mạc. Trên mặt hồ Xuân Hương là một màn mỏng lờ mờ cho đến khi nắng lên, sương tan dần.
     Những buổi sang mù sương là những đề tài cho các nhà săn ảnh mỹ thuật. Ở đây sương mỏng và hiền, không phải sương muối như nhiều nơi khí hậu khắc nghiệt khác.” …

     “Đà Lạt đẹp một cách kiêu kỳ lãng mạn. Nhiều thi nhân, văn sĩ về đây không tiếc lời ca ngợi Đà Lạt. Mùa này, khi nắng lên, thị dân và du khách đổ ra đường, rồi đến trưa mọi người đều đổ về công trường chợ Hoà Bình. Chợ Hoà Bình tràn ngập giai nhân với muôn màu áo, hãnh diện khoác tay những chàng trai kiêu hùng trong bộ quân phục với chiếc alpha màu đỏ hay đen. Có những buổi sáng, khi làn sương mù còn bao phủ trên ấp Ánh Sáng, tôi thường theo vợ con đi chợ. Trong khi nhà tôi dẫn con đi mua sắm, tôi thường vào cà phê Tùng, nhâm nhi tách cà phê nóng bốc khói cho ấm lòng. Ở đây cũng là chỗ hẹn hò của các văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ từ Sàigòn tới. Họ thường trầm ngâm, thả hồn qua khói thuốc để tìm ý thơ. Còn nhà Thủy Tạ nằm trên một doi đất trước khách sạn Palace, là chỗ hẹn hò của các cặp tình nhân, vì cái không khí tĩnh mịch lại nên thơ.”

     HỨA HOÀNH ngậm ngùi kết luận, đầy nhung nhớ:

     “Nhớ ngày trước Đà Lạt như một thiếu nữ xuân thì đài các, từng làm cho biết bao nhiêu thi nhân, văn sĩ, nhạc sĩ say đắm, để rồi khi chia tay lại bịn rịn. Bây giờ còn đâu những con đường hun hút ánh trăng với những cặp tình nhân âu yếm dìu nhau đi trong gió lạnh!”      

PHONG VŨ

     PHONG VŨ làm thơ hoài niệm thành phố cũ nơi mình từng cư ngụ và sinh sống trong một thời gian lâu. Bài “Nghĩ về Đà Lạt”:

“Ngửa mặt nhìn lên tuyết mịt trời
hướng về Quê Mẹ mấy trùng khơi
dang tay hứng lấy vài hoa tuyết
mà ngỡ như là những cánh mai

Nghĩ về Đà Lạt núi đồi sương
nhòa nhạt đèn đêm tỏa cuối đường
đôi bóng đi về bên lối mộng
lòng nghe sóng vỗ nước hồ Hương
Văng vẳng đâu xa tiếng vó dồn
một người một ngựa giữa canh sương
chuyến xe chở cả đời mưa nắng
cho đến bao giờ thôi xót thương

Hỏi người, ta cũng hỏi lòng ta
vun xới cho đời những lối hoa
cho Em, thành phố thông reo ấy
mãi mãi hoa niên, tuổi mặn mà

Đà Lạt, Em Yêu đẹp tuyệt trần!
quanh năm êm ấm một mùa Xuân
tóc xanh buông lửng theo đường liễu
giữ mãi cho đời bóng Thụ Nhân

Chăm sóc tình em: những bước xa
Cùng bao thành phố ngát hương hoa
Đời vui như tuổi trăng đầy ắp
Vịn chặt tình người, Em hát ca...”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Hồng Liên, Nguyễn Xuân Thiệp, Hứa Hoành & Phong Vũ _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#49)